sa lông, ấm chén xuống kê vào nhà cho bà cụ, lại đánh xe xuống chở bàn
ghế về Huyện. Bà cụ nghễnh ngãng nghe câu được câu chăng, cứ ngồi co
chân, ngả người ra ghế, ngửa cổ lên nhìn chị con dâu với đứa cháu, chẳng
biết nói gì mà cứ khoa chân múa tay như đẩy đẩy mấy người kia ra ngoài
hiên. Lúc lâu, đứa cháu gái mới ghé sát vào tai nói với bà: "Họ đến lấy ghế
chở về Huyện đấy, bà ạ!". Tức thì, bà cụ như cứng cáp hẳn chân tay, đứng
ngay dậy, chỉ thẳng tay vào mấy người kia, nói đến mất cả tiếng: "Bàn ghế
nào của các người? Đây là Huyện tặng cho gia đình có ba liệt sĩ đấy chứ!
Chồng con tôi phải đổ xương máu, mới được những thứ này, chứ đâu phải
bỗng dưng mà được". Bà cụ đã nói thế cũng là thể không đừng. Mấy người
xuống lấy bàn ghế đành lẳng lặng ra xe về, chứ cấm dám nói lại lấy nửa lời.
- Đấy là mấy người xuống lấy bàn ghế ở gia đình liệt sĩ bên An Hoà,
đành lẳng lặng ra xe về, chứ còn anh cán bộ đây liệu có lấy xe của bác Trại
trưởng để về xin ý kiến Uỷ ban Huyện không thì bảo?
Cô Hồng chành chẻ đang ôm vai chị Bảo, nghe chị kể chuyện bà cụ
bên An Hoà đến đấy, vội buông ra, đưa đôi mắt sắc như dao cau nhìn anh
cán bộ Văn phòng Uỷ ban hỏi, mà như giục có về không thì bảo, đây đã có
phép. Anh cán bộ Uỷ ban mới nghe cái giọng đanh, rin rít qua kẽ răng và
cái nhìn sắc nẹm của cô gái chăn nuôi, đã như mất hết hồn vía, vội quay ra
ngơ ngáo tìm ông Trại trưởng, hỏi lễ phép:
- Xe đạp của bác để đâu ạ?
Ông Trại trưởng chưa kịp chỉ chỗ để xe, thì nghe mấy người ào lên,
nhìn ra đường cái. Chiếc xe u-oát quen thuộc của Uỷ ban Huyện, thường
chở Phó chủ tịch phụ trách nông nghiệp, đang rẽ lên chiếc cầu con bắc qua
kênh vào trại chăn nuôi. Nhận ra chiếc xe quen thuộc, biết chắc người ngồi
trên xe không ai khác là Hưởng, người được mệnh danh là "tư lệnh nông
nghiệp" của Huyện, không những Chủ nhiệm các Hợp tác xã mà đến cả
Chủ tịch, Bí thư Đảng uỷ hai mươi ba Xã trong Huyện đều phải phục sát
đất, huống hồ cánh tép riu như Trại trưởng trại lợn Phương Lưu, thì chỉ mới