BÃO ĐỒNG - Trang 192

đổ lên. Chỉ mươi hôm đã thành con bờ vững trãi bao gọn cái bến rộng đến
hàng mẫu. Ngay vụ cá năm ấy, Lận cho đổ xuống vùng bến gần chục vạn
cá con bằng lá lúa, hạt bòng, quay đi quay lại mấy tháng kéo lên bán cá
giống có tiền ngàn. Nhà Lận phất lên từ đấy. Vợ chồng làm không xuể, Lận
phải mượn người cắt cỏ cho cá ăn, nuôi ông chú vợ cơm ngày hai bữa chỉ
trông coi bờ nậm vùng bến.

Vậy nhưng dưới con mắt ông anh cả, Lận vẫn bị coi là cái thằng "đầu

củ chuối", như Thuật thường nói mỗi khi chỉ có mấy anh chị em trong nhà
với nhau. Như cái việc Lận đùng đùng cho bắt tay Điền, ông Tinh và mấy
người làng Phương Lưu ra cản xe Huyện. Khi ông anh bắt đi thả ngay họ
ra, Lận chẳng hiểu sự thể ra sao, nhưng cũng không dám hỏi lại, chỉ biết
dồn đọng trong lòng một cục bực. Bực, nhưng lại không dám nói, không
dám hỏi, càng không dám cãi, thì lại càng bực hơn. Lận đeo cục bực về
nhà, ngồi xuống mâm cơm, mặt đầy như cái cơi, không hỏi, không nói,
không trò chuyện với vợ con, cứ thế bưng bát cơm lên ăn. Hết ba bát như lệ
thường, đứng dậy vào giường nằm. Rõ đến khi vợ từ ngoài chuồng lợn
chạy vào nói mà như gọi: "Bác cả sang chơi đấy!", mới uể oải dậy, với
chiếc áo sơ mi treo đầu cột, vừa mặc vừa đi ra chào.

Ông anh cả nhìn nét mặt héo như dưa, lại nghe tiếng chào như mồm

ngậm hạt thị của chú em, liền nói một câu vỗ về:

- Vải nhà chú năm nay sai quá nhỉ. Dễ mỗi cây tới vài tạ đấy nhá!

Mặt Lận đã thấy dãn ra, da dẻ cũng bớt đi những nét nhăn cóc cáy. Ai

đến nhà Lận chơi hoặc gặp ở đâu, mà ngay lập tức khen cây cối trong vồng
xanh tốt và sai quá nhỉ, vùng bến trông ngày càng đẹp ra đấy, nhiều hôm đi
qua thấy cá mú nổi lên như sao sa, là dẫu đang có nỗi buồn bực trong lòng,
Lận cũng tươi tỉnh niềm nở được ngay. Tính Lận lắm lúc đến buồn cười,
bực dọc đấy, hờn giận đấy, nhưng bỗng chốc lại như không có gì vướng bận
trong lòng, cười nói vui vẻ vô tư được ngay. Lận kéo chiếc ghế gỗ mộc đến
sau lưng Thuật: