- Tôi với chú Điền trước cùng một đơn vị, xa nhau bao nhiêu năm nay
mới gặp. Còn bác và cháu đây lại đi cùng chú Điền từ mãi dưới xuôi lên,
cũng là vì việc dân, việc Nước mới gặp gỡ, quen biết nhau. Một công đôi
việc, tôi mời bác và cháu cùng chú Điền lên nhà tôi chơi, nhân thể tôi giúp
anh em mua sắn, thuê xe chở về xuôi.
- Được thế thì quý hoá quá! Ông Liểu cảm kích thốt lên.
Ông Thàng khoác chiếc túi vải chàm lên vai, nhìn ông Liểu:
- Người dân tộc không biết khách khí đâu. Thôi, ta đi nào.
Ba người dưới xuôi lên mua sắn, nhập với hai bố con ông miền ngược,
thành đoàn năm người rảo chân ra Bến ô tô.
Vẫn cái Bến xe chiều tối qua Liểu, Điền và Bính xuống, nhưng sớm
nay vắng vẻ và ít nhốn nháo hơn. Cả những cô gái đứng vật vờ chỗ ngã ba
lối vào Bến, như chiều tối qua cũng không có. Liểu bỗng thấy một chút vấn
vướng rất vô cớ khi lướt nhìn về phía ngã ba có cây dạ hương um tùm, chỗ
chiều tối qua hai cô gái đứng ẫm ờ "quán cơm nhà trọ đều có cả". Bến xe
Thị xã hẹp và xơ xài. Chỉ mỗi dẫy nhà chờ, cũng là nơi bán vé, chừng hai
chục mét vuông làm bằng tre vầu, lợp giấy dầu, nằm ở một góc Bến. Khi
đoàn xuôi, ngược năm người vào đến nhà chờ thì ở cửa bán vé xe đi Chợ
Rã đã đông người đứng xếp hàng. Thàng chen vào chỗ bán vé, rồi lại chen
ra, mồ hôi nhễ nhại, bảo Điền và Liểu:
- Hai người đứng đây với thằng cháu Thàn, để tôi vào mua vé cho. Tôi
có thẻ thương binh, được ưu tiên.
- Thế thì may quá! Bác giúp chúng em với. Điền nói xong, quay lại
bảo Liểu đưa tiền cho ông Thàng mua vé hộ.
Trong khi ông Thàng chen vào mua vé xe, Bính kéo Liểu ra ngoài, nói
nhỏ: Biết ông ấy là người thế nào mà chú vội đưa tiền nhờ mua vé. Nhỡ kẻ