Thuật bước vào trong nhà, ghé ngồi xuống cái chõng con kê dưới ban
thờ, nhìn bà chị dâu cao lênh khênh tướng mạo đàn ông, vận cái áo phin
xanh mỏng, tay áo ngắn dễ chừng chỉ phủ hết cái nách, ngoài năm mươi mà
nom vẫn còn phây phây, rạo rực. Thuật bỗng dưng như người hụt hơi, nói lí
nhí:
- Khách khứa cũng vãn rồi. Vợ chồng cô Ngấn, chú Trường cũng về,
mai mới xuống.
Bính một tay cầm cái đèn con, một tay xách cái túi lúc chập tối ở Bắc
Cạn về treo trên đầu cột lối vào buồng, đi đến ngồi cạnh ông chú, nhưng lại
quay ra gọi mẹ:
- Mẹ lại đây, mẹ ơi! Con có cái này cho mẹ và chú xem, nhất định mẹ
và chú phải bất ngờ lắm.
Vừa nói, Bính vừa lần lần mở cái vật nho nhỏ, mong mỏng, gói đến
mấy lớp giấy, ra trước mặt mẹ và chú. Khi tấm ảnh nhỏ bằng hai ngón tay
được Bính giơ ra, cả bà Bao và ông Thuật cùng đưa tay định cầm tấm ảnh.
Nhưng Bính đã đưa đến gần mặt mẹ, để bà Bao có thể nhìn rõ hơn. Bà
bỗng kêu lạc cả giọng:
- Ôi, ông ấy nhà tôi!
Thuật vội đưa tay ra định cầm tấm ảnh xem, thì bà Bao đã đổ vật ra.
Ông em chồng nhanh tay đỡ bà chị dâu, trong giây phút xúc động không
thể kìm nén, đã ngất đi trong tay em chồng. Ông em chồng vội bế bà chị
dâu vào giường. Anh cháu luống cuống không biết làm gì, nhưng cũng còn
được nửa giây bình tĩnh, cất tấm ảnh vào túi áo ngực. Ông chú vội gọi:
- Bính, Bính! Trải lại cái chiếu cho ngay ngắn để chú đặt bà ấy xuống.
Nằm nghỉ một lúc là tỉnh ngay ấy mà.