BÃO ĐỒNG - Trang 305

tay đưa cho mẹ:

- Đúng là giống tấm ảnh bác Thàng trên Bắc Cạn cho con mang về rồi,

mẹ với chú ạ!

Bà Bao hai tay cầm hai tấm ảnh, đưa ra trước mặt. Hai tấm ảnh đúng

là cùng một kiểu, chụp nửa người, hai vợ chồng bà ngồi hơi nghiêng đầu
vào nhau, tay phải của ông đặt hờ lên vai trái của bà, âu yếm, kín đáo. Lật
phía sau hai tấm ảnh đều còn rõ nét chữ của bà viết nắn nót: "Kỷ niệm ngày
anh về phép để đi B 15/9/67". Bà Bao vừa định ấp tấm ảnh vào ngực, thì
thằng con như sợ mẹ lại ngất lần nữa, vội nói:

- Kìa mẹ! Đưa ảnh cho chú Thuật xem với chứ.

Bấy giờ, có lẽ bà Bao mới chợt nhớ còn có chú em chồng ở đây, vội

đưa cả hai tấm ảnh cho ông Thuật, bảo:

- Thế là nhà mình vẫn còn phúc, chú ạ!

Ông Thuật hai tay run run đón hai tấm ảnh bà chị dâu đưa cho, mới

thoạt nhìn nước mắt đã lã chã lăn trên đôi má nhăn nheo. Ông cứ đứng
ngây ra ngắm nhìn hai tấm ảnh. Không còn nghi ngờ gì nữa, hai tấm ảnh
giống nhau như đúc. Người đàn ông ngồi bên trái đang quàng vai, ghé đầu
vào người đàn bà còn rất trẻ, chính là người anh liền ruột với ông. Ngày thơ
ấu dường như cả nhà chỉ có mỗi anh Bao là hay đe nẹt em nhất, vì tính em
hay tắt mắt, lại nhát gan, nhát đòn, mỗi khi làm sai, làm vỡ cái gì cấm bao
giờ dám nhận. Thế lại càng hay bị đòn đau. Có lần giữa vụ tháng mười, cả
nhà ra đồng, chỉ còn mình em ở nhà trông nhà và trưa đến thì luộc nồi
khoai lang, nấu ấm nước vối mang ra cho thợ gặt. Nhưng em mải chơi,
chạy tót theo mấy đứa trẻ hàng xóm ra đồng hun chuột. Hun mải hun mê,
đến nỗi để lửa bén vào, cháy cả đống lúa người ta gặt còn để đầu bờ chờ
chuyển về nhà. Đận ấy, anh bực không để đâu hết bực, về đến nhà liền gọi
em vào, buộc tay em vào gốc cau, rồi cứ thế lấy roi mây vụt đến nỗi gẫy tới