BÃO ĐỒNG - Trang 306

chiếc thứ ba mà em cũng không chịu nhận có ra đồng hun chuột. May có
em Ngấn đi đâu về, thấy thế vội chạy đến ôm chặt hai chân anh cả van xin,
anh cả có đánh thì đánh em đây này, chứ đừng đánh anh Thuật đến toé máu
ra thế kia nữa. Bấy giờ anh Bao mới chịu buông roi. Cái trận đòn nhớ đời
ấy tưởng giúp Thuật bỏ được cái tính tắt mắt, dối trá thì giờ Thuật thảnh
thơi, thanh nhàn lòng dạ biết chừng nào. Nhưng... Ối anh ơi là anh ơi! Sao
cái lòng dạ em nó lại tối tăm ngu muội lâu đến thế, hở anh! Hờ anh ơi là
anh ơi ơi ơ ơ ơ! Giờ thì quả báo nhỡn tiền, thằng con chú Lận... ơ hơ ơ hơ
hơ hơ...! Ông Thuật cứ thế mà gào lên như người nhập đồng, rồi lăn ra nhà,
làm hai mẹ con bà Bao sợ chết khiếp. Bính vội ngồi bệt xuống nền nhà, gỡ
mãi mới lấy được hai tấm ảnh trong bàn tay nắm chặt của ông chú, chạy đi
cất vào cái hòm trong buồng, xong lại chạy ra. Bà Bao luống cuống bảo
con:

- Đưa chú lên giường, nhanh đi con!

Nhưng thằng con lại bảo:

- Chú bị choáng. Cứ để chú nằm yên một tý.

Thế nhưng ông chú không nằm yên, lại cứ gào thốc bộ lên:

- Ới anh ơi là anh ơi! Hôm nay anh về đến cửa đến nhà rồi, thì đón em

đi với, anh ơi là anh ơi ời ời ờ ờ ơ ơ...! Anh để em sống làm gì mà không
vụt cho em mấy chục cái roi mây nữa, cho em chết đi từ ngày âý, lại để em
sống đến bây giờ có khổ, có nhục cái thân em không, anh ơi ờ ờ ơ ơ...!

Mẹ con bà Bao nhìn ông Thuật như bị giời đày, bò lê bò toài ra nhà

khóc lóc, kể lể dây cà dây muống, nghe không còn ra câu nào vào câu nào.
Cả hai mẹ con lòng đau như muối xát, lại sợ đến mặt xanh da vàng. Không
biết làm thế nào cho ông ấy tỉnh lại được. Mà chạy đi gọi bà vợ ông ấy, hay
vợ chồng chú Lận lúc này chỉ tổ vạch áo cho người xem lưng, ầm làng lên.
Rồi người ta lại chẳng biết cho, có khi còn đặt lời, không biết thế nào, chỉ