BÃO ĐỒNG - Trang 307

thấy ông em chồng đến nhà bà chị dâu, chẳng rõ có ăn uống, rượu chè bùa
mê thuốc lú gì không lại sinh ra thế, thì ê mặt với bàn dân thiên hạ. Thế là
mẹ con bà Bao đành lấy hết sức bình sinh đưa ông Thuật lên giường, rồi
bao nhiêu động tác ông em chồng làm cho bà chị dâu khi nãy thế nào, giờ
bà chị dâu lại làm đúng như thế. Sau khi nghe mẹ giục đi rấp nước cái khăn
tay mang vào đây, nhanh lên, Bính luống cuống không những chỉ rấp nước
khăn tay, còn bê cả cái chậu men hoa đầy nước vào đặt xuống giường, cạnh
chỗ ông chú đang nằm thở khò khè như kéo bễ lò rèn. Bà Bao vừa cởi xong
hàng cúc trên áo ông em chồng, thì đứa con gái của Lận hộc tốc đâm xe
đạp thẳng vào sân. Tưởng ai mang tin ra ngoài ấy mà nhanh thế, bà Bao vội
nói như để dẹp chuyện:

- Bác cả chỉ bị cảm gió tý thôi. Cháu cứ về nước nôi khách khứa đi.

Nhưng con bé lại có vẻ bất ngờ, khi nghe tin ông bác bị cảm gió:

- Bác cả bị cảm lâu chưa, hả bác? Thế mà chẳng ai biết gì sất. Bố cháu

lại bảo cháu đi tìm bác cả về, có ông Cải và mấy người trên Huyện xuống
thăm.

Ông Thuật không biết có nghe đứa cháu gái nói câu ấy không, liền bật

ngồi dậy, cứ như có thần dược đổ vào, làm cả hai mẹ con bà Bao và đứa
con gái Lận mắt đều trố ra như cái ốc nhồi. Không còn hiểu thế này là thế
nào. Có đúng ông Thuật bằng xương bằng thịt đang ngồi trên giường, thọc
thọc tay vào cánh tay áo, mặc áo vào, còn hai chân khua khua xuống đất
như tìm đôi dép cao su của mình hay không. Nhưng chỉ chưa đầy nửa giây,
ông Thuật đã đứng hẳn người xuống đất, vừa đóng cúc áo, vừa săn đón hỏi
đứa cháu gái, với một giọng tỉnh như sáo, cứ như ông chưa hề bị cảm mạo
đến nghẹt thở khi nào:

- Bí thư Huyện uỷ xuống thật, hả cháu?