thằng con ông Lận mất, hai ông ấy giờ đang tang gia bối rối, còn đầu óc
đâu sắn với sằn mà báo cáo. Thôi, cứ chia cho dân người ta mang về, nhà
nào luộc thì luộc, nhà nào nấu thì nấu, cốt có cái vào bụng đã. Một miếng
khi đói bằng cả gói khi no, các ông ấy có khằn khò đã có tôi với anh Điền
đây đứng ra chịu, chứ không để đến ông chịu đâu mà lo. Ông Liểu vội bảo,
ấy, tôi lo là lo cho anh Điền, chứ riêng tôi, đã là phó thường dân còn sợ gì
mấy ông lãnh đạo ấy khằn khò. Vả lại, còn có dân chúng đây cơ mà, muốn
cho khách quan, công bằng, cứ mời bà con cử ra cho một, hai người giám
sát cân. Có ai trong đám dân làng Phương La mới đến vội bảo, thế thì cử
chị Miền. Đúng rồi, cử chị Miền. Cán bộ tài chính Xã mà giám sát cân thì
chỉ đúng quá, bác Liểu nhỉ! Mọi người nói cười, trêu trọc, ồn lên một chập.
Tưởng Miền biết có ai vừa trêu mình với Liểu, lại tự ái không nhận. Nhưng
Miền cũng để cái thúng từ nãy vẫn khoác trên vai xuống dưới hiên, đi đến
chỗ Điền, bảo đâu giấy bút đâu, chú đưa chị ghi mã cân cho. Thế là việc
chia sắn chưa bắt đầu đã gặp thuận lợi.
Điền đọc danh sách những nhà đăng ký số lượng sắn mua, ông Hoạt
cầm cân, có Miền đứng bên giám sát. Ông Liểu, anh Hiển, bà Vang và mấy
người nam giới nữa nhặt từng củ sắn để vào thúng vào rổ vào sảo, rồi
chuyển lên cân theo tiếng Điền gọi tên từng nhà. Đám chia sắn ồn ã, náo
nhiệt, người nghe đọc đến tên thì hớn hở đưa thúng, đưa rổ, sảo vào nhận
sắn; người chưa đến lượt nhận sắn thì chen vai thích cánh lại gần đống sắn,
nghiêng nghiêng, ngó ngó từng củ sắn sần sùi làn da xám. Người này khen
mấy củ sắn kia ngon, trông vỏ sần sùi thế mới bùi, mới bở. Người kia bảo,
sắn không nên tham củ to, trông sần sùi thế chứ luộc ăn sậm sật, nước mẹ
gì. Ai đó gọi đích danh chú Hiển ơi chú Hiển, bỏ hộ chị cái củ ấy ra đi,
trông cái củ nó to thế kia là trồng lâu năm rồi, luộc ăn như củ chuối, chứ
chẳng có tý bột nào đâu. Ơ, cái nhà bà này, cái gì to thì thích, củ sắn to lại
chê. Phải gió cái nhà chú, bảo bỏ ra là bỏ ra, lại còn cho cái củ sứt mẻ khác
vào làm gì. Không bỏ củ khác vào thì thiếu cân. Thôi, thiếu tý cũng được.
Mau mau còn đến nhà khác. Ấy ấy, phải cân đủ, dù nửa lạng cũng không
được để thiếu. Điền đứng cạnh cây đèn măng xông vội quay ra bảo Miền,