cô nhìn cân cho tinh, đánh nhau chia gạo chào nhau ăn cơm, không được
cân thiếu, dù chỉ nửa lạng cho nhà nào đấy nhá. Ông Liểu đang nhặt sắn
cũng quay vào chỗ cân nói trống không, một miếng khi đói bằng một gói
khi no, cứ là phải cho công bằng. Điền vừa gọi đến tên một nhà, thì nghe
tiếng chị ta kêu giẫy lên, tay chỉ vào đống sắn, ấy ấy, chú đừng cho củ sắn
vỡ đôi vỡ ba kia vào thúng chị nữa, sắn vỡ ra thế là ăn vào say chết đấy.
Mọi người cũng nhao lên, vất ra, vất ra, cứ củ nào vỡ to là vất ra, chứ đưa
vào cân cho người ta, nhỡ ra là oan gia đấy. Sau những lời nhao nhao ấy là
sự trầm lắng đến rợn người. Không ai nói ra, nhưng dường như ai cũng
nghĩ đến cái chết thê thảm của vợ chồng, con cái nhà Nhương bên Phương
La, cái đận đói giáp hạt tháng ba năm nọ. Xã cũng đứng ra đi miền ngược
mua sắn về cho dân cứu đói. Mỗi nhà chỉ được mươi cân chứ có nhiều nhặn
gì. Thế mà ai đời, chỉ có mỗi mẻ sắn luộc chưa đầy cái nồi nấu ba bơ gạo,
mà hai vợ chồng với đứa con nhà Nhương ăn vào, bị ngộ độc không tài nào
cứu nổi nữa. Từ đấy ai cũng kinh. Hễ năm nào đói kém phải hò nhau đi
miền ngược mua sắn là y như rằng, lúc về chia sắn thể nào cũng diễn ra
cảnh tranh giành củ lành củ vỡ, cứ rối tinh rối mù cả lên.
Điền đang dán mắt vào tờ danh sách, nghe chị kia kêu giẫy lên về tội
củ sắn vỡ đôi vỡ ba Hiển vừa vất vào thúng, liền quay ra bảo, anh Hiển
đừng tiếc củ vỡ ấy nữa. Những củ vỡ nhiều cứ vất hẳn ra ngoài kia cơ. Ông
Hoạt, chị Miền vội bảo, vỡ thì chịu khó gọt chỗ vỡ đi, chứ hễ củ nào vỡ là
vất ra, nhỡ thiếu sắn chia thì sao. Ông Liểu cũng bảo, phiên phiến thôi bà
con ơi, vỡ to thì trả, vỡ bé cố gắng lấy, chứ không, thiếu nhiều quá rồi lấy
đâu mà chia cho những nhà lấy sau. Bấy giờ mọi người mới chín bỏ làm
mười, không kén cá chọn canh quá thể như lúc mới cân nữa. Mấy người
đến sau còn giục mọi người đứng xa ra, để cho mấy người đi mua sắn về,
với mấy vị ngoài Cửa hàng nhặt sắn cho các hộ, rồi cân cho nó khách quan.
Các cụ xưa đã dạy, đánh nhau chia gạo chào nhau ăn cơm, cứ phải cho
công bằng, không sợ thiếu, chỉ sợ không công bằng các ông, các bà ạ! Điền
quay nhìn mấy ông bà mới xách thúng ra, đang đứng bên đống sắn nói cười
hơ hớ. Cái sân trước Cửa hàng mua bán nằm sát đường trục Xã, rộng đến