BÃO ĐỒNG - Trang 312

bằng ra người ta vẫn có thể đưa ra toà về tội chống lại người thi hành công
vụ. Còn Điền, chuyến đi Bắc Cạn bất ngờ lại gặp người đồng đội, người
Thủ trưởng cũ, mà dẫu chỉ ở với nhau thời gian ngắn cũng để lại kỷ niệm
không thể quên trong cuộc đời binh nghiệp của anh. Vậy là từ hôm ấy đến
nay cũng chưa gặp lại Cải. Lúc xe sắn về đổ xuống Cửa hàng, Điền vội tạt
qua nhà, ông bố, bà mẹ, rồi cô em gái đều bảo, anh Cải xuống chơi, có ý lo
cho anh đi Bắc Cạn mua sắn không biết thế nào. Điền cũng thấy xúc động.
Hai người biết nhau chưa lâu, hiểu nhau chưa nhiều, nhưng Điền ham hiểu
biết, thích mày mò, học hỏi, nghe ngóng người này, người khác nên cũng
dễ mến, dễ gần những người cởi mở, lại có hiểu biết như anh Cải. Nhưng
dẫu sao Điền vẫn thấy phấp phỏng về câu chuyện mình nói với anh đêm ấy
mà chưa được biết, chưa được thấy tý ty gì về thái độ của anh từ sau hôm
ấy.

Thế, Điền lại càng nóng lòng muốn biết. Mà người cho Điền biết tin

tức đầy đủ nhất ở Xã này, không ai khác là Dậm, em vợ Đĩnh ngoài Phương
Lưu.

Cũng từ hôm xảy ra xô xát ở đầu làng Phương Lưu, giữa Tổ cờ đỏ với

mấy người ở Huyện xuống chở lợn ngoài trại chăn nuôi, Điền chưa ra đến
ngoài đó, chưa gặp lại Dậm lần nào.

Điền hăm hở đạp xe ra ngoài Phương Lưu. Qua đầu làng, chỗ hôm lâu

xảy ra xô xát, cây tre bắc ngang đường làm barie chắn xe cộ qua lại vẫn
nằm nguyên chỗ cũ. Chỉ khác, cái chỗ che cho mấy người trong Tổ cờ đỏ
ngồi gác đường, trước chỉ tùm hum cái nia bằng bàn tay bắc trên bốn cái
cọc tre bờ ở rìa đường, thì nay thấy làm cẩn thận như cái chòi của người coi
đồng. Không chỉ che mưa che nắng, bên trong còn thấy kê cái giường một,
đóng bằng gỗ bạch đàn, là loại gỗ được trồng nhan nhản trên đường làng
ngõ xóm. Dáng chừng có tổ viên Tổ cờ đỏ trông coi barie cả đêm lẫn ngày
hay sao thế này. Vậy thì sự thể không còn bưng bọc sau cái barie và luỹ tre
làng được nữa rồi hay sao, mà phải canh gác cẩn trọng đến thế. Điền vừa