tháng nào chả mươi mười năm cuộc họp, ăn đến nhẵn bát nhà ăn Tập thể
Huyện rồi còn gì. Không lạ, nên khi nghe Xuê nói thế, chị Gấm ngớ ra
mươi giây, ngỡ Xuê có nhầm với ông nào trên sở nông nghiệp hoặc thuỷ lợi
chăng, định hỏi lại cho rõ, nhưng không hiểu sao miệng lại buột ra câu:
"Đây là bác Thuật, Chủ tịch Xã Tiên Trung mà!". Xuê lập tức nghiêm mặt:
"Chủ tịch Xã Tiên Trung, nhưng là anh vợ Chủ tịch Huyện, chị không biết
à?". Tôi biết rồi, chị Chủ nhiệm nhà ăn đáp gọn lỏn. Nhưng dẫu chị Chủ
nhiệm nhà ăn có đáp gọn lỏn thế, chứ gọn lỏn nữa, cũng cứ cách ngày, cách
ngày, theo cái vòng tuần hoàn gần như bất biến, Huyện lại có một cuộc
họp, mà những cán bộ chủ chốt Xã như Thuật đã gần như nhập tâm. Gần
như nhập tâm, đúng vào quãng giờ ấy, khi trong Hội trường người sắp túa
ra và trong cơ quan Huyện sắp vang lên hồi kẻng hết giờ làm việc buổi
sáng, cũng là lúc ngoài nhà ăn Tập thể chị Chủ nhiệm bảo nhân viên mau
mang suất cơm vào cái bàn trong phòng đằng kia, rồi ra mời cái con người
giở điên giở dại vào đi, kẻo ông ấy cứ lượn lờ mãi ngoài ấy, hết cửa Hội
trường lại cổng nhà ăn mà gào thốc bộ lên thế, nhỡ ông Trường ra bắt gặp
thì không Gấm cũng Xuê, thể nào cũng có người bị mắng té tát vào mặt.
Mắng té tát vào mặt nên cả Gấm và Xuê đều phải dè chừng, hễ Huyện có
họp hành gì, cứ gần trưa thể nào cũng phải lảng ra ngoài đường, thấy Thuật
gào thét ở đâu là y như rằng phải ra kéo bằng được vào nhà ăn, chứ không
dám để mặc cái ông con giời ấy vạ vật ngoài đường mà giở điên giở dại giở
khùng mãi thế, biết đâu không chỉ rách việc với hàng Huyện, mà còn rách
việc đến hàng Tỉnh nữa thì không biết xấu chàng hổ ai đây!
Xấu chàng hổ ai thì chưa biết, nhưng nhiều người biết, thiên hạ cũng
đang đồn ầm lên nữa kia, rằng Phượng và Hoan, vợ Lận, qua đò sang bên
kia sông xem bói. Bà thầy vừa thắp hương xong, cầm đến lá trầu quả cau
hai chị em mang sang, lập tức từ cái mồm dẻo như kẹo mạch nha của bà
thầy phát ra toàn một giọng trẻ con, nghe giống y hệt giọng thằng Lâm, cứ
liên tha liên thuyên, một điều rằng con chết oan, hai điều rằng con chết
oan! Hỏi làm sao oan, oan thế nào, thì vẫn chỉ một giọng bà thầy hỏi, thằng
bé cứ xưng xưng rằng muốn biết cứ về hỏi bác Thuật và thầy giáo Kha, rồi