BẢO MẪU RẤT BẬN - Trang 187

Ps: Tác giả: Không ngờ tôi lại có thể viết ra thứ trong vắt như vậy, tôi

cũng ngây thơ trong sáng lắm chứ bộ!

Tô Dật Tu: Mãnh liệt yêu cầu có gì đó xảy ra.

Hách Đằng: Em còn đang bệnh đó.

Tô Dật Tu: Anh sẽ chữa cho em khỏi mà, tin tưởng anh đi. Anh là bác

sĩ thú y giỏi lắm đó.

Hách Đằng: Em là người!

Tô Dật Tu: Nhị Bảo, ngoan.