“Ai!” Trên đỉnh đầu có tiếng Chu Hàn thở dài, nói tiếp: “Anh
mệt chết đi được, em để cho anh an tĩnh ngủ một giấc đi.”
Nghe vậy, Lâm Lệ dừng động tác lại, nằm ở trong lồng ngực
của anh không cử động nữa, nhưng vẫn còn lo lắng anh cứ sốt thế
này sẽ trở nên nghiêm trọng, suy nghĩ một chút, thuyết phục nói:
“Anh không đi bệnh viện, vậy để cho em đi mua thuốc cho anh?”
“Không cần.” Chu Hàn vẫn lẩm bẩm, buông cô ra rồi nâng
người cô lên, để cho đầu của cô gối lên cánh tay của mình, sau đó
một cái tay khác bá đạo ôm vòng hông của cô, cái trán sát lại gần
đầu của cô, nói: “Không cần, em ngủ cùng anh một lát.”
Bởi vì hai người ở gần nhau quá, anh vừa mở miệng nói
chuyện, hơi nóng tỏa lên mặt Lâm Lệ, cũng không biết tư thế của hai
người giờ phút này quá mức thân mật hay là bởi vì do Chu Hàn
đang sốt cao, hơi nóng kia gần như có thể làm bỏng người.
Lâm Lệ bị hơi nóng của anh phả vào, cả người nóng ran lên,
đưa tay đẩy anh, “Này, vậy trước anh để em ngồi dậy.”
Chu Hàn không buông tay, ngược lại đem cô ôm chặt hơn chút
ít, “Cứ ngủ cùng anh một lát đi.” Giọng nói bởi vì vô lực mà trở nên
có chút du dương, âm cuối được kéo dài ra.
Bị anh ôm vào trong ngực, Lâm Lệ há miệng cuối cũng nói
không ra nửa lời từ chối, chỉ có thể méo méo miệng, mặc cho anh ôm
mình, nghĩ chờ sau khi anh ngủ thiếp đi, mình sẽ ra ngồi dậy.
Chu Hàn cũng không nói gì thêm nữa, nhắm mắt ôm cô cứ thế
ngủ thiếp đi.
Có lẽ là anh thật sự rất mệt mỏi, không có bao lâu liền ngủ say,
nhưng có chút nghẹt mũi, tiếng ngáy bình thường rất nhỏ giờ trở
nên có phần nặng nề.
Lâm Lệ nhẹ nhàng bỏ cái tay bên hông mình ra, sau đó cẩn
thận vén chăn lên xuống giường, lần nữa xoay người lại đưa tay dò
xét trán của anh, hình như nhiệt độ có giảm đi một chút so với vừa
rồi, nhưng vẫn cao đến dọa người, nhíu mày lại, đứng dậy xoay
người đi ra ngoài.
Chung quy vẫn là không yên lòng, Chu Hàn lại không chịu đi
bệnh viện, cho nên cuối cùng Lâm Lệ cầm chìa khóa lái xe đến thẳng