BỆNH TÌNH YÊU - Trang 501

“Cái này em không biết được.” Cử chỉ của Giản Minh ung dung tự

nhiên, lấy sữa tươi trong tủ lạnh ra, “Có thể sau khi anh Lệ nói với em, em
mới biết được, ồ, em hơi đói, muốn ăn thêm chút lúa mạch, chị có cần
không?”. Nhìn thấy Phương Nam nổi giận bừng bừng, nhăn nhó nhìn cô,
bỏ qua, “Thế thì thôi vậy”, rồi chỉ hâm nóng phần của mình.

Phương Nam đi chân đất, lộ ra đôi chân, đứng ở nền gạch phòng bếp,

dáng người cao gầy, nhìn trông có vẻ có khí thế hơn Giản Minh, nói đĩnh
đạc, “Em nên hiểu rằng, anh Lệ đi đăng ký kết hôn với em tuyệt đối chỉ vì
nhất thời mơ hồ, từ trước đến nay anh ấy vẫn chưa quên được chị. Bọn chị
ly hôn không bao lâu, anh ấy đã cặp kè với em, là bởi vì anh ấy giận chị,
muốn trả thù chị, cho nên bất đắc dĩ mới lợi dụng em. Em ly hôn đã hai
năm, khó tránh khỏi sự cô đơn, đối với em, anh Lệ là người lấp chỗ trống.
Giản Minh, em cứ thử bình tĩnh suy nghĩ lại mà xem, hai người có hợp
nhau hay không? Em có con, anh Lệ lại chưa từng làm cha…”.

Bởi vì Phương Nam càng nói nhiều, Giản Minh ngược lại càng cảm

thấy bình tĩnh. Nếu như Phương Nam nói với Giản Minh, cô ấy và Lăng Lệ
nhất thời xúc động, khó có thể nào kiềm chế được mới lôi nhau lên giường,
có thể Giản Minh sẽ tin, có lẽ còn có thể vì tin tưởng như thế mà phẫn nộ,
kích động. Nhưng những lời Phương Nam nói vượt qua khả năng nhận biết
của Giản Minh quá nhiều, tuổi tác ngày một nhiều hơn, quả thực có rất
nhiều chuyện đều khó có thể nào tin tưởng được, nhưng đối với Lăng Lệ,
những ngày tháng mà anh và cô đã từng trải qua, Giản Minh tin tưởng Lăng
Lệ không chút nghi ngờ giống như vẫn luôn tin tưởng rằng ánh nắng mặt
trời là ấm áp, băng tuyết là lạnh lẽo vậy. Mặc cho Phương Nam đứng lảm
nhảm bên cạnh, Giản Minh bưng chén lúa mạch đã hâm xong và đĩa trái
cây vừa gọt đi đến bàn ăn, chậm rãi ăn hết mấy thìa cháo lúa mạch loãng
nhách, và hai miếng trái cây, nghe Phương Nam kết luận, “Em nên dọn đi
khỏi đây ngay lập tức.”

Giản Minh từ chối, “Không được, như thế là không được.”