“Không cần đâu, em ngồi đây trước đi, chị có lời muốn nói với em.”
Phương Nam dùng điều khiển tắt ti vi, đưa tay lên vuốt lại mái tóc dài màu
hạt dẻ của cô, đầu lưỡi liếm liếm đôi môi, nhìn thẳng vào Giản Minh, “Mọi
người cũng lớn cả rồi, cũng không ngu ngốc nữa, chắc em cũng nhìn ra,
cũng hiểu rồi chứ gì?”.
Giản Minh nhướn đôi lông mày lên,”Chị nói việc gì cơ ạ?”.
Phương Nam cười, dáng vẻ phóng khoáng, “Có cần thiết phải nói rõ
ràng ra như vậy không? Chị và anh Lệ về với nhau rồi, xét cho cùng, bọn
chị là vợ chồng nhiều năm như vậy, quá hiểu về nhau, chị biết, anh ấy vẫn
còn yêu chị.” Cô nhìn Giản Minh, “Em phải hiểu được chứ.”
Giản Minh lắc đầu, ý nói không hiểu, ôn tồn, thành khẩn đặt câu hỏi,
“Cho nên, em phải hiểu phần nào đây ạ?”.
Tính nhẫn nại của Phương Nam không được tốt lắm, có chút nôn
nóng, “Lên giường với nhau, chị và anh Lệ lại lên giường với nhau, em làm
ra vẻ ngoan ngoãn, không chút động lòng cũng không thể nào thay đổi
được sự thật này, người anh Lệ yêu là chị.”
“Ồ, chuyện này,” Giản Minh tiếp tục lắc đầu, “Đó là việc của chị và
anh Lệ, em cảm thấy chị không cần thiết phải nói với em.” Giản Minh bình
tĩnh, rõ ràng, “Về việc này, chị nên về nói chuyện với chồng chị ấy, anh Lệ
phụ trách nói chuyện với em, chị thấy vậy được không?”.
“Nhưng chị đã lên giường với anh Lệ, em không có ý kiến gì với chị
sao?”.
“Bây giờ thì không có.” Giản Minh đứng dậy, “Em muốn uống chút gì
đó nóng nóng, chị có cần không? Trà? Sữa? Cà phê? Hay là sô-cô-la? Nước
trái cây?” Cô đi về phòng bếp, Phương Nam đi theo cô, bám sát không tha,
“Thế lúc nào em mới có chuyện để nói với chị?”.