BỆNH TÌNH YÊU - Trang 523

đến nhà, phải đi bao nhiêu bước, ôi, thực ra phải đi hơn ngàn bước cơ, cũng
không ít mà…

Giản Minh đi chậm, trong lòng chất chứa nhiều tâm sự, mua xong mấy

thứ lặt vặt ở của hàng tiện lợi, đi từng bước từng bước về nhà, ra khỏi thang
máy, mò chìa khóa theo thói quen, không thấy, quên mang theo mất rồi.
Nhấn chuông cửa, mãi mà không có người trả lời. Suy nghĩ trong lòng, anh
Lệ định nhốt cô bên ngoài để trừng phạt cô chắc? Móc điện thoại ra để gọi
điện cho nhị thiếu gia, cũng không mang theo điện thoại. Đành phải nhấn
chuông cửa thêm mấy lần để thúc giục, vẫn không có người trả lời, thì thôi
vậy, đứng chịu phạt ở cửa chờ anh bớt giận vậy. Giản Minh đứng dựa vào
cửa, lúc này mới phát hiện, trên cửa có dán một tờ giấy được xé từ vở ra,
viết đầy công thức toán, tính toán xem từ đây đến cửa hàng tiện lợi phải đi
bao nhiêu bước, bút tích của anh Lệ, có ý gì đây? Con người cổ hủ đó đi
nghiệm chứng kết quả tính toán của mình chắc, cho nên không có nhà?
Giản Minh càng suy nghĩ càng cảm thấy sự suy đoán của mình là đúng,
định xuống dưới tiệm tạp hóa tìm thử xem, nào ngờ thấy Lăng Lệ đi từ phía
thang máy lại, thần sắc như mọi khi, vẫn luôn dịu dàng yêu thương, ngữ
điệu giống như vờn mèo, “Cô gái mơ hồ này, không có chìa khóa vào nhà
phải không?”.

“Đúng thế, anh đi làm gì thế?”.

Lăng Lệ không trả lời Giản Minh mình đi đâu, đứng ở cửa, sờ nắn một

lúc ở áo khoác và quần jeans, “Chết rồi, anh cũng không mang theo chìa
khóa.”

“Hả?” Giản Minh khẽ kêu, cằn nhằn, “Sao anh lại có thể như vậy được

chứ? Rõ ràng biết em đã đi ra ngoài, còn không mang chìa khóa? Đành
phải cố gắng nhấn chuông cửa đánh thức Đông Đông thôi, mà cái thằng bé
đó ngủ như chết…”. Cô vẫn chưa cằn nhằn xong, Lăng Lệ lại mò thấy chìa
khóa trong túi, lắc lắc trước mắt Giản Minh. Giản Minh đá nhẹ một cái,
“Vậy mà cũng đùa được, cái anh này có ấu trĩ không cơ chứ?”.