BÍ MẬT BỊ THỜI GIAN VÙI LẤP - Trang 126

chạy lui, Lục Lệ Thành đã nghỉ bệnh xong, đi làm trở lại, nhưng ngược lại
Linda cũng không bị Lục Lệ Thành sa thải khỏi công ty như đại tỷ dự đoán,
mà nghe nói, Lục Lệ Thành mời Linda ăn tối, không biết anh ta nói những
gì, Linda khóc như hoa lê trong mưa. Ngày hôm sau, Linda trở lại với tư
thái của một nữ cường nhân, tuyên bố nghỉ sớm để an thai, nhưng trước khi
đi, nàng ta và Lục Lệ Thành đều rõ với mọi người, sau khi sinh xong nàng
sẽ lập tức tiếp tục quay lại làm việc ở MG.

Tôi lập tức kể lại hết cho đại tỷ những tin đồn hành lang đó, đại tỷ vừa

nghe vừa gật đầu cảm thán, cuối cùng cảnh cáo tôi : "Tuyệt đối, tuyệt đối
không được đắc tội Lục Lệ Thành đấy nhé, người này tâm cơ quá thâm
trầm."

Tôi cười khổ, tôi dám đắc tội anh ta sao ? Anh ta đừng tìm tôi gây phiền

toái là may lắm rồi.

Chuyện tới oanh oanh liệt liệt, ra đi lại vô thanh vô tức, không biết Tống

Dực xử lý như thế nào, sau khi xong việc, không nghe thấy bất kỳ ai nhắc
tới tên anh, không ít người thầm tiếc hận thay cho anh, trận phong ba kia rốt
cuộc chỉ là gió mưa suông, cảm thấy nhất định là Tống Dực không chút vui
mừng, tiếc nuối Lục Lệ Thành không bị rớt đài.

Tôi đứng giữa mỉm cười, ăn cơm cũng ngon miệng hơn, thể trọng bắt đầu

tăng trở lại, mỗi lần nghe thấy người khác nhắc tới anh, trong lòng thầm
tràn đầy kiêu ngạo và sung sướng, người ấy chính là người đàn ông mà tôi
thích đấy.

Tôi thầm cho rằng ở đầu bên kia MSN anh hoàn toàn không biết gì cả,

liền nói với anh : "Người em yêu làm em vô cùng ngưỡng mộ, nếu có thể,
em nguyện thương yêu người ấy suốt đời suốt kiếp."

Câu trả lời của anh đầy lý trí : "Mỗi người đều có điểm tốt điểm xấu, nếu

bạn chưa phát hiện ra, ấy là bởi vì chưa đủ thời gian thôi."