BIA MỘ ĐEN - Trang 175

Thình lình, nàng dừng lại. Mặt tái xanh, mắt bỗng đen hơn thường lệ,

nàng bảo tôi bằng giọng xẵng :

- Anh không thương tôi bao nhiêu.

Tôi ngạc nhiên :

- Có chớ. Isabelle.

Nàng nín lặng một lúc rồi thì thầm :

- Không đủ, nếu không chúng mình đâu có sống riêng nhau.

Chúng tôi tiếp tục đi. Isabelle lại nói :

- Như vậy cũng như là chết.

- Cô nói gì?

- Tình yêu. Tình yêu trọn vẹn.

- Chắc không ai có được tình yêu trọn vẹn đâu, Isabelle.

- Và nếu có tình yêu trọn vẹn thì đó có phải là sự chết không?

- Có lẽ. Bởi vì cũng chưa người sống nào biết cái chết ra sao. Bởi vậy mà

không so sánh được.

- Vậy là tốt hơn nên có tình yêu không trọn vẹn?

Tôi tự mắng thầm là lại để lôi cuốn vào những chuyện không bờ bến và

gượng đáp :

- Chỉ riêng tình yêu thôi cũng đã khá trọn vẹn.