BIÊN THÀNH ĐAO THANH - Trang 229

- “Ba người bọn chúng phụng mệnh đi giết ngươi, ta chỉ bất quá phụng

mệnh đến xem”.

- Xem cái gì?
- “Xem toàn bộ quá trình” - Ngô Thiên đáp - “Không cần biết là bọn

chúng giết ngươi, hay là ngươi giết bọn chúng, ta đều phải xem cho rõ rõ
ràng ràng”.

- Hiện tại ngươi có phải đã xem rất rõ?
- Phải.
- Vậy hiện tại có phải ngươi nên đi?
- “Phải” - Ngô Thiên đáp - “Chỉ bất quá ta còn phải xin ngươi một

chuyện”.

- Cứ nói.
- “Ta muốn mang bọn chúng về” - Ngô Thiên đáp - “Không cần biết bọn

chúng sống hay chết, ta đều phải mang bọn chúng về”.

Diệp Khai cười cười.
- “Lúc bọn chúng còn sống đối với ta không có một chút hữu dụng gì,

chết rồi còn có thể dùng gì nữa chứ?” - Diệp Khai đáp - “Chỉ bất quá ta hy
vọng ngươi có thể làm cho ta một chuyện”.

- Xin cứ nói!
- “Không cần biết là ai phái ngươi đến, ta hy vọng ngươi trở về nói với y,

kêu y nên bảo trọng lấy mình” - Diệp Khai thốt - “Đợi đến khi ta gặp y, hy
vọng y còn sống an nhiên khỏe mạnh”.

- “Y có thể làm vậy” - Ngô Thiên đáp - “Y luôn luôn bảo trọng người

mình rất kỹ càng”.

- “Vậy thì cực tốt” - Diệp Khai cười cười - “Ta thật sự hy vọng y có thể

sống đợi đến khi ta gặp y”.

- “Ta có thể bảo đảm y tạm thời vẫn không thể chết” - Ngô Thiên cũng

cười cười - “Ta còn có thể bảo đảm ngươi rất mau chóng gặp được y”.