BỒ CÂU CHUNG MÁI VÒM - Trang 32

- Lưu manh!

Vương chia cho cô một góc. Thảo thành thật:

- Tôi sắp chết đói rồi, cho tôi luôn nguyên cái đi! Rồi tôi đưa tiền anh

mua cái khác!

Vương mặc áo khoác:

- Tôi bắt đầu hối hận vì lời đề nghị của mình. Hãy hứa, cô sẽ không làm

phiền tôi nữa!

Thảo gật, cô đang mắc nghẹn một hột ô-liu. Lúc Vương quay về, Thảo

đã cuộn tròn trong chăn. Cô mặc hết cả áo quần mà vẫn lạnh. Cô đề nghị:

- Đừng tắt đèn! - Cô đề nghị - Tôi sợ bóng đêm!

- Sao cô không nói thẳng ra là sợ tôi? - Vương ăn pizza, mặt cáu kỉnh -

Tôi thật sự hối hận rồi!

Và Vương hối hận dài dài khi vừa đặt lưng xuống, Thảo lại rên rỉ:

- Tôi lạnh quá, tôi có cảm giác gió lùa vào người. Anh đóng hết cửa sổ

lại chưa?

- Rồi!

- Kiểm tra lại xem!

Vương tá hỏa la toáng lên khi nhận ra một ô cửa đã vỡ kính được ngụy

trang khéo léo dưới lớp màn.

- Sao lúc nhận phòng anh không kiểm tra? Thật là khờ quá!

- Tại tôi tin họ! - Vương cáu - Mà hình như rắc rối bắt đầu từ khi cô

bước vào phòng này. Tốt hơn hết là cô chấp nhận hoàn cảnh đi, dù sao ở