BỒ CÂU CÔ ĐƠN - Trang 403

Rồi canh bạc lại bắt đầu. Không ai ngó tới kẻ chết nằm đó. Ít phút sau

Vịt Biếc đã đòi được Lorena không chỉ ở phần bọn da đỏ mà cả ở phần của
hai thằng da trắng.

— Tao nghĩ mày là bạc bịp, mẹ kiếp, – Khỉ John khá say để ăn nói

buông tuồng. – Tao nghĩ mày đã bịp chúng tao lấy hết ngựa rồi lại bịp tiếp
lấy nốt cả con đàn bà này.

— Tao thích con đàn bà, – Vịt Biếc nói. – Chúng mày có thể lấy nó về

như một quà tặng của tao, cả ngựa của chúng mày nữa đấy, miễn là làm cho
tao một việc.

— Tao cá, mẹ nó, việc phải to đấy, – Mặt Chó nói. – Mày muốn chúng

tao làm cái gì nào, đánh vào một đồn binh à?

Vịt Biếc cười khinh khích.

— Có một thằng già đang theo tao. Nó đi về phía Tây nhưng một ngày

gần đây nó sẽ tới. Tao muốn chúng mày giết nó đi. Nghe đây, Ermoke! –
Hắn nói thêm. – Mày có thể lấy cả ngựa lẫn con đàn bà về đây. Chỉ cần giết
thằng già ấy thôi. Tao nghe nói nó đang theo sông tới.

— Tao muốn biết là mày nghe ở ai? – Khỉ John hỏi.

— Nó theo tao từ khi tao bắt con đàn bà này, – Vịt Biếc nói.

— Mẹ kiếp, đi suốt cả chặng đường như thế thì phải là mê con này lắm

đây, – Khỉ John nói.

— Ngày mai hãy giết nó đi, – Vịt Biếc nói, nhìn Ermoke. – Lấy vài con

ngựa rồi đi kiếm thêm vài thằng giúp cho.

Ermoke đang say và cáu:

— Chúng tao sẽ làm. Rồi chúng tao lấy con đàn bà.

— Mày sẽ lấy mẹ kiếp nó ấy, – Mặt Chó dài giọng. – Chúng tao có

phần ở đấy, một nửa ả là của chúng tao, mày không đem nó đi được đâu.

— Câm ngay mồm không tao giết mày bây giờ, – Vịt Biếc nói.