BÔNG HOA ĐỎ - Trang 112

Cậu bối rối cười và nói:

- Kỳ quá, ông chủ ạ.

- Tại sao lại kỳ?

- Làm như tôi là thứ hiếm lắm hay sao nên mới phải vẽ. Làm sao mà thành
tranh được.

- Sẽ thành tranh, anh bạn quý mến ạ.

- Thế tranh đó ông cần để làm gì?

- Để học tập. Tôi vẽ những bức nhỏ, rồi sẽ vẽ những bức to.

- Những bức to ư?

- Khoảng ba xagien.

Cậu ta im lặng, rồi sau đó nghiêm túc hỏi:

- Thế ông có thể vẽ tranh thờ được không?

- Tôi vẽ được cả tranh thờ, nhưng tôi chỉ vẽ tranh bình thường thôi

- Thế đấy.

Cậu suy nghĩ rồi lại hỏi:

- Thế chúng để làm gì?

- Cái gì cơ?