Thầy là cái gì đó cộng thêm. Nhà huyền bí biết nhưng không thể
giúp được bạn biết. Thầy biết và có thể giúp bạn biết.
Yoka là Thầy, Thầy có kĩ năng lớn. Do đó lời của ông ấy phải được
suy ngẫm - từng lời đều có ý nghĩa. Ông ấy nói:
Nhưng toạ thiền chúng ta có thể trực tiếp thu được chân lí tối
thượng.
Thứ nhất: bằng toạ thiền... toạ thiền ngụ ý chỉ ngồi và không làm gì.
Đó là hiện tượng duy nhất trong Thiền; không chỗ nào khác điều đó
đã xảy ra. Không tôn giáo nào khác đã từng có khả năng tạo ra
phương cách này của việc chỉ ngồi. Mọi tôn giáo đều cung cấp cho
bạn cái gì đó để làm: tụng mật chú, thốt ra lời cầu nguyện, lặp lại
những từ nào đó từ kinh sách linh thiêng hay đi qua nghi lễ, nhưng
làm cái gì đó: bài tập thể chất - yoga - hay bài tập tinh thần nào đó -
quán tưởng, tập trung, suy ngẫm. Nhưng một điều là chắc chắn: mọi
tôn giáo đã cung cấp cho bạn cái gì đó để làm.
Và Thiền nói - và có sáng suốt lớn trong nó - rằng nếu bạn liên tục
làm cái gì đó, tâm trí sẽ liên tục sống; bạn sẽ không bao giờ có khả
năng siêu việt trên nó. Bạn có thể có khả năng kiểm soát nó, nhưng
kiểm soát không phải là siêu việt. Bạn có thể có khả năng làm nó
đức hạnh hơn, nhưng là đức hạnh không phải là biết cái không thể
biết. Là đức hạnh là chọn lựa, và bất kì khi nào bạn chọn bạn đang
chọn cảnh nô lệ. Mọi chọn lựa đều dẫn tới sự lệ thuộc.
Ai đó trở thành tội nhân - người đó đã chọn xiềng sắt; và ai đó trở
thành thánh nhân - người đó đã chọn xiềng vàng, xiềng đẹp, xiềng
có giá trị. Nhưng xiềng là xiềng; dù chúng được làm bằng vàng hay
bằng sắt không tạo ra khác biệt gì. Thực ra, xiềng vàng là nguy hiểm
hơn nhiều, vì với xiềng sắt sớm hay muộn bạn sẽ phát chán, bạn sẽ
muốn thoát ra khỏi chúng - chúng làm bẽ mặt. Với xiềng vàng bạn
có thể cảm thấy rằng chúng không phải là xiềng chút nào, chúng là
đồ trang sức. Bạn có thể bắt đầu yêu thích chúng, bạn có thể bắt
đầu bám lấy chúng - chúng là quí giá thế! Bạn sẽ hạnh phúc rằng
bạn có chúng. Bạn sẽ coi người khác không có chúng như người
nghèo, người không may.
Các thánh nhân của bạn nhìn tội nhân như kẻ không may. Họ cảm
thấy thương hại những người đó vì họ nghĩ rằng tội nhân nhất định
xuống địa ngục còn họ lên cõi trời. Cả hai đều trong địa ngục!