BƯỚC TRONG THIỀN, NGỒI TRONG THIỀN - Trang 253

Johnny Fuckerfaster giơ tay kêu lên, "Con biết, con biết!"
Cô giáo biết Johnny có tâm trí tục tĩu và tự nhủ, "Nó sẽ nói 'asshole-
lỗ đít' và làm cho cả lớp ngượng." Thế là cô gọi một trò khác, cậu

này trả lời, "Apple-táo." Cô giáo đọc chữ "B" và Johnny lại giơ tay
một cách bực tức và la lên, "Thưa cô, cô gọi con, con biết!" Cô giáo

hình dung nó sẽ nói "bastard-con hoang," thế là cô yêu cầu một trẻ
khác trả lời. Nó đáp, "Boy-con trai." Cô giáo tiếp tục qua bảng chữ

cái cho tới khi cô gặp chữ "R." Đến lúc này Johnny nhảy tưng tưng
tại chỗ của nó và làm rung chuyển tới mức cô giáo không thể né

tránh nó. "Nó có thể làm ra từ tục tĩu nào với chữ 'R'?" cô nghĩ.
Không từ nào tới trong đầu cho nên cô gọi Johnny.
"Rat - chuột..." nó nói. Cô giáo thở dài nhẹ người, thế rồi mỉm cười
và nói, "Rất tốt, Johnny! "
Thế rồi Johnny nói thêm, "... và nó có cái đuôi dài vô cùng và ỉa ra

sàn!"

Bạn không thể né tránh được tâm trí bạn; nó sẽ tìm ra cách thức của

nó. Bất kì tiếng nào cũng được - bốn thứ tiếng hay bốn mươi thứ
tiếng. Vâng, nó có rắc rối hơn chút ít, Shraddes, nhưng tâm trí có

năng lực, có năng lực tới mức người ta phân vân nghĩ về tiềm năng
của nó.
Những người hiểu, người đã làm việc về cơ chế bên trong của tâm

trí, nói rằng chỉ tâm trí một người có thể chứa mọi thư viện của thế
giới; năng lực của nó gần như là vô hạn. Nhưng nếu bạn ngu, cho
dù bạn biết mọi điều đã được viết ra, cho dù bạn trở thành cuốn

Bách khoa toàn thư Britannica biết đi, điều đó chắc cũng không tạo
ra mấy khác biệt; bạn sẽ vẫn còn là kẻ ngu. Tất nhiên, cái ngu của

bạn bây giờ sẽ là cái ngu được trang điểm thêm chút ít. Đó là điều
học giả là gì: kẻ ngu được trang điểm bằng bằng cấp hơn, chứng

chỉ, văn bằng. Họ có thể giả vờ rằng họ biết - và họ có thể giả vờ
một cách logic hơn bất kì người nào khác vì họ có thông tin - nhưng

sâu bên dưới chỉ có cùng bóng tối, cùng sự vô ý thức.
Bạn nói: thầy nói gì với một tâm trí liên tục suy nghĩ trong bốn thứ
tiếng khác nhau?
Nó là cùng một thứ thôi - suy nghĩ là cùng một, bệnh là cùng một. Và
phương thuốc là không khác: thiền có thể giúp bạn gạt bỏ một thứ

tiếng, nó có thể giúp bạn gạt bỏ bốn thứ tiếng hay bốn trăm thứ