Các thước đo bổ sung
Nhóm Rogers có đóng góp phương pháp luận vào nghiên cứu tâm lý trị
liệu là phát triển một số thước đo để sử dụng cụ thể trong tình trạng trị liệu.
Ngoài những thước đo đã được nhắc đến, một Thước đo Quá trình dùng để
đánh giá sự thay đổi ở bệnh nhân trong quá trình trị liệu do Rogers đề
xướng (1958) và sau này được phát triển (Rogers, Walker và Rablen 1960).
Seeman (1954) đã phát triển thành tiêu chuẩn đánh giá sự thành công trong
liệu pháp, gồm có 10 thang đánh giá 9 điểm. Các thước đo quá trình khác
dùng để đánh giá sự thay đổi trong liệu pháp tâm lý gồm có Thước đo các
cấu trúc nhân cách (Tomlinson 1967), Thước đo sự diễn đạt vấn đề (Van
der Veen và Tomlinson 1967), và Thước đo mối quan hệ (Gendlin 1967).