CẠM BẪY HỒNG NHAN - Trang 135

– Ông biết rõ gia đình Noget không ?

Tạm tạm vậy thôi. Aurélien ở hằng giờ dưới đó. Ông thử nghĩ xem, với

các thứ bánh ngọt như thế !

Coussinel xoay mặt đi chỗ khác, có lẽ vì nhắc đến đứa bé.

Còn Véro, nàng có nói chuyện với họ không ?

– Đôi khi thôi ! Chào vào lúc sáng, lúc tối. Ông biết không, Véro chỉ nói

chuyện khi nào cô ta thích, và nhiều khi là chỉ để mắng chửi người ta thôi.

– Ra thế !

Mallet nhìn vào đồng hồ. Đã 22 giờ.

– Thôi đến giờ tôi phải về rồi, anh nói với vẻ luyến tiếc – Ông hãy ở lại

ăn một cái gì đó với tôi đi, Coussinel đề nghị.

– Không được, cám ơn.

Tôi mời thật tình, không khách sáo đâu.

Tôi biết mà, nhưng thật tình không thể được.

Ông già làm mặt giận.

– Xin để lần khác, viên thanh tra nói tiếp.

Coussinel vội nhấc chai rượu.

– Nếu như thế ông hãy uống thêm một ly nữa đi.

Mallet trên đà đứng lên, bị chặn lại, đành phải ngồi trở xuống.

– Như thế này không hay đâu đấy, anh nhận xét.