Khi nàng nhìn hắn thì Lan Lăng Vương bỗng nhiên cúi đầu. Ánh mắt lợi
hại của hắn nhìn chằm chằm vào nàng, "Trương thị A Khởi."
Trương Khởi nháy mắt nhìn hắn.
Lan Lăng Vương nhìn chằm chằm nàng, nghiêm túc nói: "Nếu như có
một ngày, ta mê luyến ngươi như phụ hoàng ta."
Hắn vươn tay, dịu dàng vuốt cổ Trương Khởi, hình như mê luyến sự lạnh
lẽo của cổ ngọc này, động tác của hắn dịu dàng mà chậm chạp. Cũng không
biết thế nào, Trương Khởi lại sợ.
Lan Lăng Vương tiếp tục nói: "Nếu như khi đó, ngươi dám vứt bỏ ta... ta
sẽ không chờ ngươi bỏ trốn với người khác."
Hắn cười cười, khóe môi lộ ra một độ cong lạnh lẽo, "Ta sẽ giết ngươi
trước."
Âm thanh thấp mà lạnh.
Trương Khởi rùng mình một cái, nàng không nhịn được nhỏ giọng nói:
"Nếu như, nếu như người không tốt với ta. . . ."
"Không có nếu như." Âm thanh như đinh chém sắt
Nghe được lời này của hắn, Trương Khởi đột nhiên nghĩ đến Tiêu Thần
từng nói, ở trong huyết mạch của hoàng tộc Cao thị Tề quốc, lưu truyền
nhân tố điên cuồng.
Nàng vẫn cho rằng, hắn chính là Lan Lăng Vương khoan hậu nhân từ
trong miệng người đời. Bởi vì mặt trái của khoan hậu nhân từ, chính là lòng
dạ đàn bà. Cho nên nàng không ngờ, hắn sẽ nói ra lời như vậy.
. . . . . . Nàng còn cho là, ở bên cạnh hắn hai năm, chờ tình hình không
đúng, thì nàng có thể lặng lẽ rời đi. Nàng thậm chí cho rằng, đến lúc đó