CAO THỦ KIẾM TIỀN - Trang 1602

- Anh làm quá nhiều chuyện khốn kiếp rồi... Không thể quay đầu nữa, vì

thế anh đành khốn kiếp tới cùng. Trương Thắng cắn răng nói, chuyện tới
nước này y làm cái gì cũng sai, đến với Tần Nhược Nam là sai, đến với Tần
Nhược Lan cũng sai, nếu cứ thể bỏ mặc cả hai càng tồi tệ:

Tần Nhược Lan hoang mang: - Anh, ý anh là sao?

- Anh muốn bù đắp lại điều không đúng đã làm với em.

Tần Nhược Lan bịt miệng, rất lâu sau trong phòng khách vang lên tết

thét phẫn nộ: - Anh là đồ lưu manh vô sỉ.

- Trước kia em đã nói thế rồi.

- Tôi không thèm, anh đi chết đi.

- Rồi sẽ tới ngày đó.

***** *****

Trương Thắng cùng Robert và bốn vệ sĩ đứng trên bờ cát, nhìn hòn đảo

cách đó 900 mét Anh...

- Robert này, chúng ta tìm cách khác lên đảo.

- Đừng đừng. Robert nói vội: - Đó là đất phong của nam tước Raymond,

trừ khi anh là nhân viên công vụ của chính phủ, nếu không cố tình lên đảo
người ta có thể nổ súng đấy.

- Thật sao?

- Đúng vậy.

Trương Thắng nhíu mày, y vừa hùng hồn đọc tuyên ngôn khốn tiếp của

mình liền bị Tần Nhược Lan gọi người tống cổ khỏi đảo, bây giờ phải làm