anh sẽ thay đổi. Lúc đó em thật sự sẽ cảm giác như mình không còn một
ai."
Nghe xong tôi liền ngoảnh mặt sang hướng khác. Dù biết lúc này mình
đang nhắm mắt, Tun không thể nào phát hiện ra cảm xúc của tôi nhưng tôi
không nhịn được mà phải phòng ngừa trước.
Cảm xúc vui mừng dâng trào đến mức gần như không nói nên lời.
Giây phút đầu tiên nghe xong tôi còn tưởng đâu Tun đang thổ lộ tình cảm
nhưng hình như không phải.
Có lẽ Tun chỉ muốn kể cho tôi nghe lý do đưa tôi đến đây. Hoặc không
thì cũng nói để an ủi tôi rằng ít ra tôi cũng không phải ở một mình luôn
luôn.
Chính vì thế này...nên tôi làm sao có thể dứt lòng với cậu ấy.
"Cảm ơn..." Sau khi im lặng thật lâu, tôi cố lên tiếng rồi mở mắt. Ngay
lúc ấy tôi không còn cảm nhận được hơi ấm truyền từ bàn tay của cậu ấy
nữa. "Đi ôn bài tiếp đi. Mai thi rồi không phải sao?"
Tun giống như vừa sực nhớ ra nên bước tới bàn học bài rồi hí hoáy
viết một lúc lâu.
Ban đầu tôi định sẽ về phòng ngủ nhưng vì chuyện ban nãy nên bây
giờ tôi sợ mình chẳng thể nào ngủ nổi.
Sau khi ngồi ở ghế sofa một lát, tôi bắt đầu ngả lưng xuống nằm. Ánh
mắt ngó nghiêng xung quanh phòng để không vô tình mà nhìn Tun quá
nhiều.
Nhưng một tiếng động lớn khiến tôi nhịn không nổi mà nhìn về phía
cậu ấy.