CÂU ĐỐ BÍ HIỂM - Trang 53

Khi tôi giật cửa ra, ông sững sờ nhìn tôi. Ông vẫn chưa qua được cơn sốc.

Tôi đặt cái túi xuống.

- Cô ta đâu rồi?

Người đàn ông nhún vai.

- Đi rồi! - Ông đáp bằng cái giọng vô cảm, nét mặt nhợt nhạt như xác

chết - Cô ta đã biến mất, đơn giản thế thôi. Ông có hiểu được không?

- Không. Ông có biết cô ta đi đâu và chuyện đó xảy ra bao giờ không?

- Cô ta đi đâu nhỉ?

- Ông không bị thương chứ?

- Không, cô ta không dùng dao, cô ta chỉ đe dọa thôi. Nhưng như thế

cũng đã đủ trầm trọng rồi, ông Singlair. Rất trầm trọng. Trên lưỡi dao còn
dính máu, ở một vài chỗ thậm chí đã đông cứng lại. Ông cứ thử tưởng
tượng mà xem!

- Vâng, được rồi. Ông thật sự không biết cô ta đi về hướng nào hay sao?

- Không, ông Singlair. - Ông chủ nhà đứng dậy, toàn thân run rẩy -

Khủng khiếp quá! Tôi đã nghĩ phen này tôi bỏ mạng.

Tôi mỉm cười an ủi.

- Ông chủ nhà thân mến, người ta không chết dễ như vậy đâu. Nhưng mà

ông nên...

- Ông chủ nhà ơi! Ông chủ nhà ơi! - Cả hai người đàn bà chạy ào về phía

chúng tôi - Trò này không thể được. Trong cabin đầy những máu là máu.
Chúng tôi... chúng tôi không vào đó đâu!