CHÀNG GIẢNG VIÊN CẦM THÚ CỦA TÔI - Trang 159

Lại ví dụ như, Khuất Vân sẽ cầm tay cô, khẩn khoản cầu xin: “Du

Nhiên, xin hãy cho tôi một cơ hội nữa.”

Lại lại ví dụ như, Khuất Vân sẽ kéo quần áo cô, giận dữ hét: “Em dám

phản bội tôi, hôm nay tôi sẽ cho em hiểu rõ ai mới thật sự là người đàn ông
của em!!!”

Du Nhiên mím môi, nghĩ, nếu là loại thứ ba thì thật tốt.

Nhưng không có bất cứ tình huống nào phát sinh.

Khi Du Nhiên đi tới nhà Khuất Vân, câu nói đầu tiên của anh là:

“Chúng ta chia tay đi.”

Du Nhiên vỗ lên mặt một cái giống như một con sóc bị sấy khô, cảm

giác này, thật sự rất khó để hình dung.

“Cái gì?” Cô tình nguyện tin rằng tối qua ngủ không đủ, xuất hiện ảo

giác còn hơn.

Nhưng không phải, giọng nói của Khuất Vân vang lên lần thứ hai:

“Chúng ta chia tay đi.”

“Anh… tìm em tới để nói cái này?!” Du Nhiên không dám tin.

Gã này không phải nên gầm lên giận dữ, đẩy cô xuống giường, xé rách

quần áo, ăn sạch cô hay sao?

Vì sao kết quả lại như thế này?

“Hôm nay mời em tới đây là để đưa cái này cho em.” Khuất Vân chỉ cái

thùng trên mặt đất, bên trong đầy những truyện tranh mà Du Nhiên để lại
đây: “Nếu sau này chúng ta không còn quan hệ gì nữa, vậy mời cầm về đi.”