Những câu đùa cợt như vậy khiến bầu không khí trên bàn ăn hài hòa
hơn nhiều, bữa cơm này cuối cùng cũng kết thúc tương đối thỏa mãn.
Cơm nước xong, Du Nhiên rửa bát, sau đó lập tức về phòng, mở máy
tính, chơi trò chơi, cố gắng tránh tiếp xúc với Cổ Thừa Viễn.
Nhưng cô sớm đã biết, loại phương pháp này không có nhiều hiệu quả.
Quả nhiên, chưa được bao lâu, Bạch Linh và Lý Minh Vũ đề nghị đôi
bạn già ra ngoài đi dạo, thuận tiện mua chút đồ dùng, để hai anh em Du
Nhiên ở nhà chơi.
Tuy đôi mắt Du Nhiên vẫn nhìn chằm chằm vào màn hình nhưng lỗ tai
lại luôn chú ý đến động tĩnh bên ngoài.
Bố mẹ mở cửa, thay giày, đóng cửa lại, không lâu sau, có tiếng bước
chân chậm rãi đi về phía cô – Cổ Thừa Viễn đã vào phòng.
Địch không chạm ta, ta không chạm địch, Du Nhiên tiếp tục vùi đầu, vờ
như không biết gì.
Nhưng ngay sau đó, Du Nhiên bắt đầu hối hận bản thân đã không có
hành động gì – ít nhất cô nên di chuyển vị trí.
Bởi vì lúc này cô đang đặt máy tính lên đùi, ngồi trên giường, đồng thời
còn là mặt trong của giường, vì vậy khi Cổ Thửa Viễn ngồi xuống bên cạnh
cô, Du Nhiên kinh ngạc phát hiện ra, dường như cô đã bị vây trong cái lồng
vô hình kia.
Nhưng việc đã đến nước này, bình tĩnh vẫn tốt hơn.
Du Nhiên yên lặng, ra vẻ đang say mê chơi trò chơi.
Nhưng Cổ Thừa Viễn vươn tay, khép máy tính của cô lại.