Sau khi Du Nhiên nói vậy, trong phòng tràn ngập cảm giác im lặng khó
thở, cây cối ngoài cửa sổ xào xạc rung động, giống như những âm thanh lơ
đãng để ngụy trang.
“Đúng vậy.” Cổ Thừa Viễn nhìn Du Nhiên, chậm rãi, nói từng câu từng
chữ: “Bởi vì anh muốn em vĩnh viễn ở bên anh, cùng anh cảm nhận sự đau
khổ của anh.”
“Không thể.” Du Nhiên nói: “Tôi muốn ở bên người tôi yêu.”
Bàn tay Cổ Thừa Viễn trượt từ vai Du Nhiên xuống cánh tay cô.
Khung xương của Du Nhiên tương đối nhỏ, nhìn qua tuy không mập
nhưng nhéo lên lại toàn thịt là thịt, mà cánh tay cô lại như miếng bọt biển
mềm mại co dãn, khiến cho người ta yêu thích không muốn buông tay.
“Du Nhiên.” Cổ Thừa Viễn nói: “Em quên rồi sao, người em yêu là anh,
là… anh ruột của em.”
Nói đến đây, Cổ Thừa Viễn đặt môi mình tới sát vành tai Du Nhiên,
dùng răng cắn nhẹ, đây là hành động thân mật nhất trên thế gian, cũng là
hành động không nên làm nhất giữa bọn họ.
“Tôi đã trưởng thành, có thể hiểu rõ tình cảm mơ hồ trước đây, cũng đã
biết cái gì mới là tình yêu chân chính.” Du Nhiên nghiêng đầu ra sau, động
tác này khiến vành tai của cô thoát được hàm răng của Cổ Thừa Viễn,
nhưng trên làn da mềm mại kia đã có dấu răng của anh ta.
Cổ Thừa Viễn nhìn cô, im lặng nở nụ cười: “Vậy, cái gì mới là tình yêu
chân chính?”
“Chính là, tôi rất khẳng định, tôi nên ở bên anh ấy, đồng thời, sẽ dùng
tất cả sức lực của mình để có thể ở bên anh ấy.” Du Nhiên đón nhận ánh
mắt của Cổ Thừa Viễn, nói ra câu trả lời như vậy.