chặt lên sau xe, không còn bất cứ đường lui nào nữa: “Yên tâm, cùng một
chiêu, anh sẽ không dùng hai lần… Lần này, anh nghiêm túc.”
Cốp xe màu đen giống như che chắn thế giới kia, vây quanh bọn họ, tất
cả bóng tối và cấm kỵ, đều phát sinh ở bên trong.
Hơi thở của Cổ Thừa Viễn khiến từng sợi lông tơ trên người Du Nhiên
dựng đứng, lành lạnh, như có một bàn tay đang mơn trớn.
Du Nhiên quay đầu, nhẹ giọng nói: “Anh, em đã trưởng thành, đã tiếp
xúc với thế giới bên ngoài, đã nhận ra cái gì mới là thật.”
“Rốt cuộc hắn là ai?” Cổ Thừa Viễn hỏi, hơi thở của anh ta đã gần trong
gang tấc.
“Tôi phải đi.” Du Nhiên nói xong bỗng cúi người, luồn từ bên cạnh
chạy ra ngoài.
Cô giống như một con mèo linh hoạt, đột nhiên đứng phía sau Cổ Thừa
Viễn, cầm hành lý lên, muốn rời khỏi đây thật nhanh.
Nhưng Cổ Thừa Viễn cầm tay cô, tay hai người gặp nhau trên túi hành
lý.
Giọng nói của Du Nhiên trầm xuống: “Thế nào, lẽ nào tôi không nói,
anh sẽ lôi kéo không cho tôi đi?”
Nét mặt Cổ Thừa Viễn không có gì thay đổi, chỉ dùng ngón cái vẽ theo
đường huyết quản màu xanh trên mu bàn tay Du Nhiên, cũng nói: “Em có
thể thử xem.”
Du Nhiên nhíu mày, nhìn chằm chằm Cổ Thừa Viễn, muốn dung ánh
mắt ép anh ta lùi bước.