Nhưng so với bị trêu chọc, tình huống hiện tại thật sự quá nguy hiểm,
hai người đàn ông nguy hiểm ở cùng một chỗ, tùy tiện nói hai câu cũng có
thể lòi đuôi.
“Phải mua túi mới, khóa kéo hỏng rồi.” Cổ Thừa Viễn nói: “Xem ra,
anh còn phải đưa em tới cửa phòng, nếu không em phải tự ôm đồ vào.”
“Vây đi nhanh đi, tôi còn quay về trường có việc.” Du Nhiên thúc giục.
Từ đầu đến cuối, cô không liếc mắt nhìn Khuất Vân một cái.
“Vậy, bạn cũ, chúng ta nói chuyện sau nhé.” Cổ Thừa Viễn chào Khuất
Vân rồi đi cùng Du Nhiên.
Khi đi được một đoạn Du Nhiên mới lén quay đầu lại, cô nhìn thấy
bóng người cao lớn kia vẫn đứng nguyên tại chỗ, đang nhìn theo hướng cô
đi, không có bất cứ cử động gì, yên lặng đến mức… không giống Khuất
Vân.
Kỳ quái, mấy ngày không liên lạc, chẳng lẽ tên nhóc này đã hóa thân
thành nam chính trong tiểu thuyết Quỳnh Dao rồi?
Du Nhiên nghi hoặc trong lòng, nhưng không nghĩ ra đáp án, đành phải
cố gắng đuổi Cổ Thừa Viễn đi, sau đó lại vội vàng lấy đồ đạc trong hành lý
ra, sắp xếp cẩn thận.
Sắp xếp xong đã là một tiếng sau, bởi vì về sớm nên bạn cùng phòng
vẫn còn ở quê, trong ký túc xá chỉ có một mình cô, Du Nhiên liền cầm lấy
hộp cơm, định tới căn tin mua cơm.
Nhưng vừa ra đến cửa ký túc xá đã phát hiện bên cạnh hàng cây có một
người đang đứng – Khuất Vân.