CHÀNG GIẢNG VIÊN CẦM THÚ CỦA TÔI - Trang 259

“Bạn học Lý Du Nhiên, bạn có thể trả lời câu hỏi của cậu ấy không?”

Khuất Vân hỏi.

“Em, chỉ đùa với cậu ấy một chút thôi.” Du Nhiên việc lớn hóa việc

nhỏ.

“Đúng vậy, chỉ là một trò đùa nhỏ thôi, nhưng cũng là trò đùa khiến tôi

có đủ lý do để giết cô.” Cặp lông mày đen dày của Long Tường như hai
thanh kiếm sắc bén, bất cứ lúc nào cũng có thể chém Du Nhiên thành hai
mảnh.

“Ngay cả như vậy, cậu cũng không nên đánh một bạn học nữ chứ.”

Khuất Vân nói.

“Thứ nhất, tôi không cảm thấy cô ta là con gái, thứ hai, gây ra một

chuyện đáng ghê tởm như thế, đừng nói là con gái, cho dù là chuyển giới
tôi cũng sẽ không nương tay, thứ ba, cũng là điều quan trọng nhất…” Long
Tường nhíu mày nhìn Khuất Vân, nói: “Con mẹ nó, anh là ai, dựa vào cái
gì tôi phải nghe lời anh?”

“Tiểu Tân, anh ấy là giảng viên nhà tôi, cậu còn kiêu ngạo nữa anh ấy sẽ

bắt cậu đi học một khóa chính trị tư tưởng!” Du Nhiên có chỗ dựa vững
chắc, không còn sợ Long Tường nữa.

“Đồ con gái xấu xa! Cô thật sự cho rằng tôi không dám đánh cô phải

không!” Long Tường giận đến cực điểm, vừa nói vừa tiến lên muốn túm áo
Du Nhiên.

Nhưng khuỷu tay cậu ta bị một quả bóng rổ đập lên, sức lực rất lớn, đến

mức cánh tay Long Tường run run, ngay cả giơ lên cũng khó.

Người ném cậu ta, đương nhiên là anh chàng giảng viên nhà Du Nhiên –

Khuất Vân.