CHÀNG GIẢNG VIÊN CẦM THÚ CỦA TÔI - Trang 263

luyện nghe tiếng Anh, ông thầy giáo già giận đến mức bệnh tim tái phát, về
hưu sớm.

Khi tan học, cô chạy thẳng tới nhà Khuất Vân, trong khi chen chúc trên

xe buýt, vừa cầm tay vịn, vừa đọc từ mới cấp sáu viết trên mu bàn tay, dáng
vẻ con ngoan trò giỏi đó cũng phải khiến hai bà thím bên cạnh đứng dậy
nhường chỗ.

Tới nhà Khuất Vân, Du Nhiên lại nằm bò ra thảm, đặt đồng hồ báo thức

làm bài đọc, mỗi khi đồng hồ báo thức vang lên mà cô còn chưa hoàn
thành, cái đồng hộ đáng thương sẽ bị ném vào phòng bếp, bị dao chém
thành mảnh nhỏ. Khoảng thời gian đó, dao nhà Khuất Vân bị tôi luyện đến
mức ngay cả cắt đậu phụ cũng phải dùng đến một lực thật lớn.

Nói một cách ngắn gọn, Du Nhiên đã tẩu hỏa nhập ma, thời gian ôn tập

mỗi ngày căn bản vượt quá mười hai tiếng.

Để mình không buồn ngủ, Du Nhiên nghĩ ra đủ loại biện pháp: thay

nước uống bằng cà phê, buộc tóc vào ghế, dùng kim đâm vào đùi, thậm chí
có lần còn định nhét ớt vào mũi.

Ngay cả Khuất Vân cũng phải thừa nhận, nếu quay lại thời chiến tranh,

Du Nhiên sẽ là một chiến sĩ cách mạng có ý chí kiên định không gì lay
chuyển được.

Trong sự hối thúc đầy dằn vặt và tàn ác với chính mình, cuối cùng Du

Nhiên cũng thành công.

Tuy tháng ba năm sau mới có kết quả, nhưng cô nghiêm túc đối chiếu

đáp án, phát hiện lần này qua là cái chắc.

Du Nhiên hưng phấn đến mức tên mình là gì cũng quên béng, chỉ nhớ

duy nhất một điều, chính là bạn trai nhà mình tên Khuất Vân, và cả lời hứa
của anh.