CHÀNG GIẢNG VIÊN CẦM THÚ CỦA TÔI - Trang 270

Cho dù là cây kim của Dung ma ma, đâm vào vải bông cũng không có

cảm giác sung sướng, đương nhiên, cũng không cần thiết phải đâm nữa.

Vì vậy, giọng nói của Du Nhiên lại mềm xuống: “Lần trước, khi em đi,

em giật đứt cúc áo của anh, vì vậy hôm nay mới tới khâu lại cho anh.”

“Ừ.” Khuất Vân tỏ vẻ đã biết.

Chỉ khâu một cái cúc áo nho nhỏ, vì vậy, tuy tay chân Du nhiên không

khéo léo, nhưng vẫn có thể làm được việc này dễ dàng.

Tay trái cầm áo và cúc, tay phải cầm kim, sợi chỉ thật dài không khống

chế được, bị kim kéo theo, quanh co gấp khúc, thắt nút, tự đưa mình vào
ngõ cụt, không còn đường lui, cơ hội duy nhất để giải thoát chính là cắt bỏ
giữa chừng.

Nhìn như đau thương, nhưng ai biết trong lòng nó nghĩ gì, có lẽ, được

làm bạn với cúc áo chính là niềm vui lớn nhất trong lòng nó thì sao?

Vui buồn tự biết.

Khâu cúc áo không phải một việc lớn, Du Nhiên vòng một nút thắt, cầm

lấy cây kéo, cắt một đường, cúc áo và sợi chỉ, vĩnh viễn ở bên nhau.

“Ừ, cũng không tệ lắm.” Du Nhiên đưa chiếc áo cho Khuất Vân.

“Ừ.” Khuất Vân nhận lấy chiếc áo, hỏi tiếp: “Vẫn còn giận sao?”

“Giận cũng vô dụng, anh cũng không đau lòng.” Du Nhiên nói.

Khuất Vân vẫn làm theo chính sách – không nói không sai.

“Vốn định giận dỗi đề nghị chia tay với anh luôn, nhưng cần thận nghĩ

lại, nhất định anh sẽ không nói hai lời mà đồng ý, mượn cơ hội này đá em