đi, em lại càng mệt. Vì vậy, em tha thứ cho anh luôn cho khỏe.” Du Nhiên
ra vẻ rộng lượng.
“Vậy, xin cảm ơn.” Khuất Vân mỉm cười.
Cười như một con cầm thú không nắm bắt được, đương nhiên, là loại
cầm thú vô cùng, vô cùng xinh đẹp.
Sau đó hai người tới con đường ven sông, ăn một vài món ăn bình
thường, khi trở về đi dạo trên kè đá, nhìn sông nhìn nước.
Nói thật, thời tiết tháng mười hai thật sự không thích hợp để đi dạo,
những cơn gió này, giống như một đứa trẻ nghịch ngợm, luôn thích thò một
đôi tay lạnh ngắt vào trong áo người ta, lạnh đến mức người ta phải rụt cổ.
Hoàng hôn nặng nề buông xuống, trong tầm nhìn, chỉ thấy được lớp lớp
sóng nhẹ trên mặt sông, không ngừng gợn lên, hòa tan băng lạnh.
Ven đường có một quán hàng rong bán những thứ đồ xinh xinh, Du
Nhiên vừa ý một bộ găng tay, có tất cả ba cái, cái ở giữa để đôi tình nhân
cùng đeo.
Đây chẳng phải quang minh chính đại hóa sự lén lút hay sao?
Du Nhiên không nói nhiều lời, lập tức xông lên mua một bộ, sau đó ép
Khuất Vân đeo vào.
“Tôi không đeo.” Khuất Vân còn đang giãy dụa.
“Anh còn nói thêm một câu, em sẽ đẩy anh xuống sông cho anh tắm
nước lạnh.” Du Nhiên uy hiếp, vẻ mặt và giọng điệu kia làm cho người ta
tin chắc cô sẽ làm vậy.
Vì vậy, Khuất Vẫn vẫn phải đeo găng tay vào.