“Có ý gì?” Du Nhiên hỏi.
“Ý tôi là, vì sao em lại gặp phải tôi?” Tiếng nói của Khuất Vân rất nhẹ,
nhẹ đến mức suýt chút nữa bị gió cuốn đi.
“Ai biết được?” Du Nhiên ngừng lại một chút, hỏi ngược lại: “Em cũng
muốn hỏi, vì sao anh lại gặp phải em?”
Khuất Vân không trả lời, nhìn nghiêng, gương mặt anh như một bức
điêu khắc, một bức điêu khắc cao quý trong bầu không khí như nhung đen,
khiến kẻ khác nhìn thật thỏa mãn.
“Hai chúng ta sắp bị gió lạnh thổi hỏng đầu rồi.” Du Nhiên hít hít mũi,
dựa sát vào người Khuất Vân.
Anh như một nguồn sáng, hấp dẫn con bướm là cô lao tới.
Nước sông dường như cũng bị đóng băng, tiếng sóng ào ào đập vào bờ
đã chậm lại, mang theo chút độ cứng, giống như gân cốt con người không
nghe theo điều khiển.
“Khuất Vân, anh đối với ai cũng thế này sao?” Du Nhiên hỏi: “Luôn
giống như người ngoài đứng xem ở bên cạnh, luôn bình tĩnh như vậy, giống
như không có bất cứ chuyện gì liên quan đến anh.”
“Em rất ghét dáng vẻ này của tôi.” Khuất Vân trần thuật.
“Có đôi khi, không chỉ là chán ghét, còn là hận, hận anh sao có thể làm
ra vẻ không liên quan đến mình trong khi em tốn nhiều công sức vì anh như
thế, thật sự rất hận.” Du Nhiên nói.
“Vậy, vì sao…” Khuất Vân nói đến đây, đột nhiên ngừng lại.
“Vì sao còn muốn ở bên anh phải không?” Du Nhiên vùi mặt vào trước
ngực Khuất Vân, đây là động tác cô rất thích, bởi vì làm như vậy cô có thể