Du Nhiên phát hiện, thí nghiệm này đã thất bại.
“Em tính toán đủ đường, bày đủ trò, em đang thí nghiệm trên người
tôi?” Đôi mắt Khuất Vân hơi khép lại, đôi lông mi dày đậm che đi ánh sáng
trong mắt.
Du Nhiên ngừng thở, đúng vậy, Khuất Vân nói đúng, cô đang thí nghệm
trên người Khuất Vân, ép anh nói ra lời cô muốn nghe.
“Em coi tôi là chuột bạch?” Đôi mắt thanh nhã của Khuất Vân hấp thu
tất cả bóng tối xung quanh.
“Thật ra, trong phòng thí nghiệm, người ta cũng dùng bồ câu và mèo
nữa… Nói như vậy, anh có cảm thấy dễ chịu hơn chút nào không?” Du
Nhiên nuốt nước miếng.
“Tôi thích mèo.” Khuất Vân nói: “Lại càng thích coi em là mèo.”
“Vậy em làm mèo đi.” Du Nhiên mừng thầm, cho rằng trọng tâm câu
chuyện đã chậm rãi chuyển hướng.
Nhưng, sau đó, Khuất Vân mở cánh môi lạnh như băng nói một câu:
“Tốt.”
Nói xong, Khuất Vân lập tức túm cổ áo Du Nhiên, ném cô ra ngoài cửa
như một con mèo phạm lỗi.
Du Nhiên bò dậy từ mặt đất, vỗ vỗ bụi trên mông, lau nước mắt, chạy
thẳng về trường, tìm quân sư quạt mo gái Diệp tính toán.
Từ đó trở đi, Du Nhiên ghét nhất là nhà tâm lý học, thứ hai là thí
nghiệm.
Sau cuộc thi cấp sáu, rất nhanh đã tới cuộc thi cuối kỳ, lúc này, Du
Nhiên quyết định không nước đến chân mới nhảy, một ngày trước kỳ thi