CHÀNG GIẢNG VIÊN CẦM THÚ CỦA TÔI - Trang 309

Khuất Vân dừng lại một chút, gật đầu: “Cái chết của nó cũng là một

trong những nguyên nhân.”

“Nó cũng không phải bội thực chết như anh nói đúng không?” Du

Nhiên dò hỏi.

“Nó… trong ngày sinh nhật của tôi, bị xe đâm chết.” Khuất Vân nói,

giọng nói giống như rơi vào trong giếng sâu giữa hoàng hôn mùa thu, một
loại tĩnh lặng, hiu quạnh, sâu vô cùng.

Khuất Vân không nói thêm gì nữa, Du Nhiên cũng không có ý ép anh

phải nói.

Chuyện này, là nước độc, sẽ không vì được nói ra mà phai nhạt, trở nên

vô hại, chỉ có thể đợi thời gian bốc hơi nó – nếu như có thể.

Giống như lần Du Nhiên bị tổn thương năm đó, cô không muốn bất cứ

ai nhắc đến nó nữa.

Nhưng hiện tại, vào giờ khắc này, trong bóng tối không ai nhìn rõ biểu

hiện, Du Nhiên bỗng có cảm giác muốn nói ra với Khuất Vân.

“Khuất Vân, anh biết không? Thật ra, trong ngày sinh nhật năm em

trưởng thành, cũng xảy ra một chuyện không vui.”

Tuy những lời này chỉ là lời mở đầu, nhưng nó đã chọc thủng lớp giấy

phủ lên tất cả tổn thương và thù hận.

Tuổi thơ lần đầu gặp gỡ, sô cô la đậm đà, hai ngón tay vô ý chạm vào

nhau ngày ôn tập, tình cảm ngây thơ, quán bar ầm ĩ, trốn tránh nơi góc
tường, ước hẹn cấm kỵ, màn báo thù cao trào ngày sinh nhật, cô đơn liếm
vết thương, những năm tháng đen tối.