“Anh biết em không ở trong ký túc xá trường, vậy, hiện giờ em đang ở
cùng gã đàn ông kia?” Cổ Thừa Viễn hỏi.
“Có thể đúng, có thể không đúng, chỉ là chuyện này thật sự không liên
quan đến anh.” Du Nhiên cầm túi đồ lên, chiếc túi màu xanh phát ra những
tiếng sột soạt.
“Du Nhiên, anh có thể chịu được sự tùy hứng nhất thời của em, còn bây
giờ, em đã chơi đủ rồi thì nên về thôi.”
Lần này, trong giọng nói của Cổ Thừa Viễn mang theo vẻ cảnh cáo.
“Tôi cho rằng chính anh nên tỉnh táo một chút, không phải ai cũng là nô
lệ của anh.” Du Nhiên cảm thấy căm tức thái độ này của Cổ Thừa Viễn.
“Từ sau khi gã đàn ông kia xuất hiện, em thật sự thay đổi rất nhiều.” Cổ
Thừa Viễn nhìn chăm chú biểu hiện của Du Nhiên, nhẹ giọng nói: “Chuyện
này, khiến anh rất không hài lòng.”
Du Nhiên vô cùng chán ghét loại thái độ này của Cổ Thừa Viễn, giống
như cô vĩnh viễn bị anh ta quản chế: “Nếu anh vẫn nghĩ như vậy thì sau này
chúng ta không cần gặp lại nữa.”
“Gã đàn ông kia đã biết quan hệ của chúng ta chưa?” Cổ Thừa Viễn đột
nhiên hỏi.
“Đúng, anh ấy biết, biết rất rõ ràng, vì vậy mời anh không cần có ý định
dùng bí mật không hề bí mật này để uy hiếp tôi.” Du Nhiên nói.
“Xem ra, gã đàn ông kia không phải người bình thường.” Màu sắc trong
đôi mắt Cổ Thừa Viễn bắt đầu chuyển thành màu đen.
“Tôi nghĩ anh ấy rất phù hợp với tôi, tôi muốn tiếp tục phát triển với anh
ấy, vì vậy, mời anh giơ cao đánh khẽ, buông tha tôi, cũng buông tha chính