Trong lòng Du Nhiên bỗng dâng lên một cảm giác khó nói, giống như
nham thạch nóng chảy trào lên từ dưới lòng đất, nóng chảy sự kiềm chế của
cô, Du Nhiên nở nụ cười lạnh lùng: “Cổ Thừa Viễn, vì sao anh có thể như
vậy, vì sao anh có thể coi việc đó như chưa từng xảy ra, sau khi tổn thương
tôi, anh còn có thể coi như chưa có chuyện gì xảy ra mà xuất hiện trước
mặt tôi, làm rối loạn cuộc sống của tôi, hơn nữa lúc nào cũng ra vẻ chuyện
đó là đương nhiên, can thiệp, khống chế từng hành động của tôi… Có lúc,
tôi thật sự cảm thấy anh rất đáng sợ, rốt cuộc là cái gì đã khiến cho anh cảm
thấy có thể yên tâm, thoải mái tổn thương tôi?”
Cổ Thừa Viễn không lên tiếng, tóc mai anh ta dưới bầu không khí âm u
mờ mịt cũng bị phủ kín thứ ánh sáng ảm đạm.
Du Nhiên của trước kia từng rất thích sờ vào tóc mai anh ta, từng sợ tóc
cứng cứng chạm vào đầu ngón tay, sự kích thích rất nhỏ khiến cho tâm
trạng cô vui sướng.
Nhưng hôm nay nhớ lại, đầu ngón tay nóng như lửa, tất cả chỉ còn cảm
giác nóng đến khó chịu.
Du Nhiên ném cho anh ta một nụ cười mỉa mai: “Không, tôi cũng có lỗi,
cuối cùng tôi lại biểu hiện vĩ đại như thế trước mặt anh, giống như đang nói
tôi không quan tâm, xin tiếp tục tổn thương tôi… Đúng, là lỗi của tôi.”
Du Nhiên tiếp tục nói: “Nếu đã vậy, để tôi thành thành thật thật nói rõ
ràng, tôi cũng chỉ nói một lần này thôi.”
“Chuyện của một năm đó, đối với tôi cũng không phải đơn giản chỉ là
một cú ngã. Khi đó, tôi đối với anh, là thật sự… có tình cảm.”
“Đoạn thời gian đó, tôi cũng đã nghĩ ra những phương pháp thật điên rồ,
tôi muốn giết anh, hoặc giết chính mình… Trong một buổi tối ngắn ngủi,
tôi đã nghĩ tất cả những phương pháp có thể làm được để hủy diệt anh và
chính mình.”