Cảm thấy Cổ Thừa Viễn đã đi xa, Khuất Vân mới kéo Du Nhiên từ
trong quầy bán đồ ăn vặt đi ra, nói cảm ơn với chủ quán.
Ông chủ cửa hàng là một người đàn ông cao lớn, thân hình rắn chắc,
mùa đông lạnh như vậy lại chỉ mặc một chiếc áo đơn, nhìn có vẻ là một
người cởi mở.
“Thật không ngờ cậu cũng có ngày bị người ta đuổi theo?” Ông chủ
cười hì hì nhìn Khuất vân: “Sao vậy, cướp bạn gái của người ta à?”
“Coi như vậy đi, cảm ơn nhiều.” Khuất Vân không muốn nhiều lời, kéo
Du Nhiên đi.
“Hôm nay coi như cậu nợ tôi một lần, hôm khác phải mới tôi uống rượu
đấy.” Ông chủ hô to phía sau.
Trong đầu Du Nhiên đầy câu hỏi, lại không biết mở miệng thế nào, đành
để mặc Khuất Vân kéo về nhà.
Vừa vào đến cửa, Khuất Vân lập tức ngồi xuống sô pha, hai chân vắt
chéo, mí mắt nhướng lên, chủ động nói: “Em có câu hỏi gì thì hỏi đi.”
“Đầu tiên, vì sao ông chủ kia lại giúp chúng ta?” Du Nhiên chọn một
vấn đề không liên quan nhất để bắt đầu.
“Ông ấy là bạn rượu của tôi.”
“Vậy vì sao anh lại xuất hiện ở đó?”
“Thấy em đi một lúc lâu chưa về, tôi ra ngoài tìm em, vừa khéo nhìn
thấy em bị Cổ Thừa Viễn bám theo, vì vậy bảo em chạy đến đó, cũng tiện
tìm chỗ trốn.”
Một hỏi một đáp, tốc độ vô cùng nhanh, Du Nhiên cứ dựa theo tiết tấu
này nhanh chóng hỏi ra vấn đề cô muốn biết nhất: “Giữa anh và Cổ Thừa