“Sau này đừng nói những câu thế này.” Khuất Vân nói.
“Vì sao?” Du Nhiên hỏi.
Khuất Vân kề sát vào tai cô, gần thật gần, Du Nhiên dường như có thể
cảm nhận được mạch máu đang chảy dưới đôi môi ấm áp của anh: “Bởi vì,
nếu như em thật sự quyến rũ tôi… Thân thể mỏng manh này của em sẽ ăn
không tiêu.”
Nửa bên mặt để sát cạnh Khuất Vân lập tức ửng đỏ.
Gã dâm dê này, thật sự là quá háo sắc… Cô thích.
“Này, trước kia không phải anh chê em béo sao? Vì sao đột nhiên lại sử
dụng từ mỏng manh này để miêu tả em?” Du Nhiên khó hiểu.
Lời giải thích của Khuất Vân khiến cô không thể phản kích: “Bởi vì
trước đây tôi chỉ nhìn, không ôm, giờ ôm rồi mới phát hiện thịt của em vẫn
thiếu một ít, nên ăn nhiều vào, ôm mới thoải mái.”
“Chờ em ăn đến lúc nặng hơn cả anh, anh có khóc cũng không kịp.”
Du Nhiên quấn chăn bông quanh người, bước chân trần xuống giường,
nhẹ nhàng vén một góc rèm cửa lên, dùng tay xóa đi hơi nước trên cửa
kính.
Đã muộn, tia sáng bên ngoài rất yếu, nhưng vẫn có thể lờ mờ thấy được
bông tuyết bay bay rơi xuống.
Nhiệt độ trong phòng cùng cảnh sắc ngoài trời tạo thành một sự đối lập
rất rõ rệt, Du Nhiên say mê thưởng thức, Khuất Vân lại đưa tay tới trước
ngực cô, giúp cô kéo chặt chăn bông: “Nếu cảm lạnh ngày mai sẽ không
thể đi trượt tuyết đâu.”