CHÀNG GIẢNG VIÊN CẦM THÚ CỦA TÔI - Trang 347

“Muốn ăn gì?” Khuất Vân hỏi.

Du Nhiên dùng ánh mắt ai oán nhìn anh – để tránh xảy ra án mạng giữa

sân trượt tuyết, Khuất Vân cởi khăn quàng cổ của mình, quấn lấy hơn một
nửa gương mặt cô, khiến cô không cách nào mở miệng nữa.

“Thật xin lỗi, quên tình hình hiện tại.” Khuất Vân gỡ khăn quàng cổ

xuống, tiếp tục hỏi: “Em muốn ăn gì?”

“Cái gì nhiều năng lượng thì ăn cái đấy!” Du Nhiên nảy sinh ý đồ ác

độc.

Cô quyết định tăng cân thật nhanh, buổi tối đè chết gã đàn ông dâm dê

đê tiện Khuất Vân này.

“Đúng ý tôi.” Khuất Vân mỉm cười rời khỏi chỗ ngồi, đi gọi đồ ăn.

Du Nhiên buồn chán ngồi dựa vào cửa sổ, nhìn ra ngoài.

Hệ thống sưởi trong cửa hàng đồ ăn nhanh mở lớn, hơn nữa vừa rồi còn

vận động đến trưa, Du Nhiên cảm thấy có chút buồn ngủ.

Nhưng đúng lúc này, một bóng người đỏ tươi như lửa lướt qua trước

mắt Du Nhiên, cảm giác buồn ngủ của cô lập tức bốc hơi.

Đó là một cô gái, là một cô gái duy nhất mà Du Nhiên gặp trong đời có

thể hợp với màu đỏ như thế.

Tóc dài tới thắt lưng, như đang tung bay trong gió.

Màu da như tuyết, khiến không khí quanh gương mặt như cũng nhu hòa

đi nhiều.

Toàn thân cô ta, có một sự quyến rũ vô hạn đến mức có thể tan chảy tất

cả băng tuyết.