Một cú va chạm như thế, nhẹ thì bầm tím, nặng thì gãy xương, thế
nhưng Vưu Lâm không có dấu hiệu lùi bước, anh ta nhìn Du Nhiên, trên
gương mặt bình thường hiện lên một sự kiên quyết.
Khi cửa gần như đóng lại, Khuất Vân vội vàng dừng động tác lại – bởi
vì Du Nhiên đã đưa tay chặn ở sườn xe.
“Vì sao không cho anh ấy nói?” Du Nhiên nhìn Khuất Vân.
Trong mắt Khuất Vân như có mây khói lưu chuyển, một lúc lâu sau, anh
quay đầu, nói với Vưu Lâm: “Nói chuyện một lúc, được không?”
Vưu Lâm gật đầu, Khuất Vân lập tức xuống xe, nhưng chưa đi được
mấy bước anh đã dừng lại, mở cửa xe, nói với Du Nhiên: “Ngoan ngoãn ở
đây chờ tôi.”
Du Nhiên chỉ nhìn anh, không đáp lời.
Khuất Vân cố chấp, Du Nhiên không trả lời, anh không chịu đi.
Những cơn gió hỗn loạn mang theo tuyết thổi tới, nhào lên trên mặt,
lạnh như kim châm.
Giống như vô số lần trong quá khứ, Du Nhiên khuất phục: “Được, em
chờ anh.”
Khuất Vân nhanh chóng lấy ra một ít tiền mặt trong ví, đưa cho lái xe:
“Phiền anh giúp tôi trông chừng cô ấy một lúc.”
Chuẩn bị xong tất cả, anh và Vưu Lâm đi tới một nơi cách xa hơn mười
mét.
Hai người đang nói gì, Du Nhiên không nghe thấy, nhưng cô biết
chuyện này có quan hệ rất lớn với mình.