May mà bố mẹ đều là những người thông minh, thấu hiểu, vừa nhìn đã
hiểu con gái gặp phải chuyện gì, cũng không nói nhiều, chỉ để cô có đủ
không gian và thời gian dưỡng thương.
Chỉ những lúc bị đau người ta mới phát hiện gia đình mình là nơi an
toàn nhất, vững chắc nhất, và bố mẹ, mới là những người vĩnh viễn sẽ
không tổn thương, phản bội họ.
Cứ nằm như vậy qua hai cái cuối tuần, đã là đêm ba mươi Tết, Du
Nhiên nghĩ, dù thế nào hai ngày này cũng phải hoạt động thân thể một chút,
không thể để bố mẹ không vui hai năm liền.
Vì vậy, sáng hôm sau, Du Nhiên lần đầu tiên bò ra khỏi giường, dọn dẹp
một chút rồi ra ngoài mua sô cô la.
Sô cô la là một thứ rất tốt, Phenethylamin và nguyên tố Ma-giê lần nào
cũng có thể khiến Du Nhiên thỏa mãn.
Mua một túi lớn, Du Nhiên vừa ăn vừa đi bộ về nhà, hy vọng trước khi
về đến nhà có thể làm cho tinh thần mình phấn chấn hơn.
Tiếc rằng Trời không chiều lòng người, khi đi tới công trường xây dựng
phía trước tiểu khu không xa, cô nhìn thấy Cổ Thừa Viễn.
Anh ta đang chờ cô.
“Mẹ gọi anh tới ăn cơm tất niên à?” Du Nhiên hỏi.
Cô Thừa Viễn không đáp, chỉ hỏi: “Thì ra, người kia, thật sự là Khuất
Vân?”
“Hôm nay anh có lộc ăn rồi, tôi thấy mẹ mua rất nhiều đồ ăn, hầu hết
đều là những món anh thích.” Du Nhiên bóc một viên sô cô la, cho vào
miệng.