Chiều hôm nay, lớp Du Nhiên tới khu văn phòng giáo viên nộp bài tập
chuyên ngành, chuông tan học vang lên, vừa cầm sách đi tới cửa đã đụng
phải một người.
Lồng ngực kia rất quen thuộc, Du Nhiên không cần ngẩng đầu cũng biết
là ai, vì vậy cô chọn cách không ngẩng đầu lên mà bước vội ra ngoài.
Thế nhưng, Khuất Vân gọi cô lại: “Bạn Lý Du Nhiên, phiền bạn quay
lại, tôi có việc muốn nói.”
Du Nhiên đành phải cắn chặt răng quay về chỗ ngồi một lần nữa.
Chuyện Khuất Vân muốn nói là sắp tới trường học sẽ nghênh đón cái gì
đó, chúc mừng rồi hoạt động linh tinh gì đó, muốn đánh giá vệ sinh, thứ
Năm sẽ tiến hành kiểm tra từng khoa. Trường học vô cùng coi trọng lần
đánh giá này, yêu cầu toàn thể giáo viên tận lực ứng phó, cũng phân chia
phụ trách từng khu vực. Khóa của Du Nhiên sẽ phụ trách quét dọn, chỉnh lý
phòng lưu trữ của trường.
Lời này vừa nói ra, toàn khóa lên tiếng ai oán mất mấy ngày.
Phải biết rằng phòng lưu trữ của trường từ khi thành lập tới nay chưa
từng quét dọn, những thứ bên trong vừa nhiều vừa hỗn loạn, bụi dày mấy
mét.
Mà lãnh đạo trường lại yêu cầu phải dọn sạch không còn một hạt bụi.
Không còn một hạt bụi, đó là trình độ nào nha!
Khuất Vân trấn an lòng người rất hợp thời: “Từ giờ đến thứ Năm còn
đúng một tuần, còn đủ thời gian, mọi người hợp tác một chút, tranh thủ
hoàn thành sớm nhiệm vụ, vậy có bạn nào muốn chịu trách nhiệm lần vệ
sinh này không?”